LỜI
GIỚI THIỆU
CHÚNG
TA CẦN PHẢI NÓI
Bạn
thích việc nào hơn:
1.
Nhảy xuống từ máy bay mà không có cái dù nào cả
hay
là
2.
Ngồi kế bên một người mà bạn chưa hề biết mặt trước
đó?
Nếu
chọn câu thứ nhất, bạn đừng lấy làm buồn. Rất nhiều người cùng quan điểm với
bạn. Quả thật, dẫu chúng ta nói chuyện mỗi ngày, nhưng có những lúc thực hiện
việc ấy mới khó khăn làm sao. Bạn biết không, con đường dẫn tới thành công rất
cần nghệ thuật nói của bạn, nếu không tự tin trong lời ăn tiếng nói thì con
đường thành công của bạn hơi bị gập ghềnh rồi đấy. Và đó là lý do tôi viết cuốn
sách này để phần nào giúp con đường ấy được êm ái hơn.
Suốt
45 năm nay, cuộc sống của tôi luôn gắn liền với việc nói. Trên các chương trình
truyền hình và trên làn sóng phát thanh, tôi đã từng tiếp chuyện với những người
từ Mikhail Gorbachev đến Michael Jordan. Tôi cũng thường diễn thuyết trước những
ngài quận trưởng cho đến những anh bán hàng… Phải nói chuyện với họ như thế nào?
Nói với một người thì khác ra sao khi nói với một trăm người?
Với
tôi, chẳng có gì thú vị hơn là được nói chuyện với người khác. Đó là tình yêu,
là nỗi đam mê của tôi từ khi còn bé. Nhớ lại thời niên thiếu ở Brooklyn, có một
kỷ niệm buồn cười mà tôi chẳng bao giờ quên được. Bạn hãy tưởng tượng một thằng
nhóc một hôm ngẫu hứng đứng giữa góc đường Tám Mươi Sáu và Bay Parkway, la lối
om sòm về kiểu dáng những chiếc xe hơi chạy ngang qua. Thằng nhóc ấy lúc đó mới
có bảy tuổi đầu và nó chính là tôi. Thảo nào mấy đứa bạn hồi đó gọi tôi là “tên
lắm mồm”. Thế đấy, tôi bắt đầu thích nói từ dạo ấy!
Một
trong những đứa bạn thân nhất của tôi từ thời thơ bé, Herb Cohen, cứ kể mãi cho
mọi người nghe về chuyện tôi đã reo hò, cổ vũ cho đội bóng Dodgers như thế nào ở
san Ebbets Field. Tôi ngồi một mình trên khán đài, cuộn tròn tờ giấy ghi điểm,
và bắt chước người phát ngôn “bình luận” trực tiếp trận bóng. Sau đó hớt ha hớt
hải chạy về nhà, kể cho lũ nhóc bạn tôi nghe mọi diễn biến, phải, mọi diễn biến
về trận bóng. Đến nỗi Herb vẫn hay nói: “Cái thằng Larry ấy à, nếu nó mà tới sân
Ebbets Field coi trận bóng dài 2giờ 10phút, thì thế nào nó cũng chạy về thuật
lại đúng 2giờ 10phút”. Herb và tôi làm quen với nhau trong… văn phòng thầy hiệu
trưởng. Khi ấy chúng tôi mới lên mười, và hình như cả hai đứa đều bị phạt vì tội
nói chuyện trong giờ học. Nhớ lại lúc đó, tôi vừa bước vào văn phòng thì gặp
Herb, ngay tức thì nó chìa tay ra: “Chào cậu, chúng mình làm quen nhé?”. Bạn
thấy đó, nếu chúng tôi nhút nhát thì làm sao chúng tôi có được một tình bạn đẹp
như thế.
Bạn
không thích trò chuyện ư? Có lẽ bạn sợ nói những điều không đúng, hay bạn có ý
tưởng đúng nhưng lại sợ diễn đạt sai. Tôi nhớ có một nhà văn đã từng tuyên bố
thế này: “Thà rằng ngậm miệng lại và bị cho là một kẻ ngốc, còn hơn mở miệng ra
để nói những điều nghi ngờ”. Chưa hết, khi phải tiếp chuyện với một người lạ,
hay với rất nhiều người cùng một lúc thì có lẽ nỗi sợ của bạn sẽ tăng lên gấp
bội.
Hi
vọng rằng cuốn sách này sẽ giúp bạn thoát khỏi nỗi sợ đó. Tôi đã tự nghiệm ra
rằng nếu có quan điểm đúng thì ta không phải sợ nói chuyện với bất kỳ ai cả. Sau
khi đọc cuốn sách này, bạn sẽ biết cách nói chuyện tự tin hơn và thuyết phục
hơn. Việc trò chuyện sẽ không còn đáng sợ với bạn nữa, trái lại còn rất thú vị
là khác.
Cuốn
sách được trình bày theo từng chương mục. Bạn sẽ bắt gặp các tình huống, các
cuộc thoại rất đỗi quen thuộc trong cuộc sống đời thường. Tôi sẽ kể cho bạn nghe
những câu chuyện thú vị. Có thể từ đây bạn sẽ rút ra nhiều bài học.
Trò
chuyện là một hình thức giao tiếp vô cùng cần thiết, vô cùng quan trọng! Nó góp
phần định hình nhân cách của chúng ta. Người ta sẽ nhìn vào cách bạn nói để đánh
giá bạn thuộc đẳng cấp nào, tầng lớp nào. Trung bình mỗi người chúng ta nói bao
nhiêu từ một ngày? 18.000 từ! Tôi không hề nghi ngờ con số này (riêng tôi có lẽ
còn nói nhiều hơn!). Vậy tại sao chúng ta không tự rèn luyện để trở thành những
người nói chuyện có duyên nhất?
Hãy
bắt đầu ngay từ lúc này nhé! Lật sang trang bên đi các
bạn.
LARRY
KING
CHƯƠNG
I. NHỮNG NGUYÊN TẮC CƠ BẢN
•
Sự chân thật
•
Có thái độ và quan điểm đúng đắn
•
Quan tâm đến người bạn đang tiếp chuyện
•
Sự cởi mở
Tôi
nghĩ rằng việc trò chuyện cũng giống như chơi golf, như lái xe hay làm chủ một
cửa hàng. Nghĩa là, bạn càng thích thú, càng quen với nó bao nhiêu thì bạn sẽ
làm tốt bấy nhiêu. Dĩ nhiên trước tiên bạn nên biết một vài nguyên tắc cơ bản.
Người
ta bảo rằng tôi có tài ăn nói, và lại nói rất thành công nữa chứ. Thực ra, để có
được như ngày nay, tôi đã phải nỗ lực không ngừng. Bạn biết Ted Williams không?
Anh chàng vận động viên bóng chày này có tài năng bẩm sinh mà ai cũng ao ước,
thế nhưng anh ta vẫn phải rèn luyện mỗi ngày như mọi người đấy thôi. Và cả
Luciano Pavarotti, vừa lọt lòng mẹ đã có chất giọng tuyệt vời (nghe đồn tiếng
khóc của anh ấy cũng khác người nữa!), thế nhưng cho tới giờ phút này anh vẫn
còn luyện hát. Bạn thấy đấy, rèn luyện là cách duy nhất để có được năng lực thực
sự, cho dù bạn có năng khiếu bẩm sinh hay không.
Người
ta bảo rằng tôi có tài ăn nói. Mấy ai biết rằng đã có những lúc tôi cũng chẳng
biết nói gì...
LẦN
XUẤT HIỆN ĐẦU TIÊN:
thất
bại
Nếu
có thể quay về quá khứ cách đây 45 năm về trước, xin mời bạn ghé qua đài phát
thanh Miami Beach, để chứng kiến cái buổi sáng đầu tiên trong nghề phát thanh
của tôi. Tôi dám đánh cược bạn sẽ nói rằng: “Cái gã khù khờ này mà là Larry King
ư?!”.
Mọi
chuyện bắt đầu vào một buổi sáng đẹp trời ngày 1/5/1957 tại đài phát thanh WAHR.
Đây là một đài phát thanh nhỏ nằm trên đại lộ thứ nhất ở Washington. Tôi đã đi
tới đi lui ở đó suốt ba tuần liền, với niềm hi vọng sẽ được vào làm nghề phát
thanh như vẫn hằng ao ước. Chả là ông giám đốc của đài nói rằng ông ấy thích
giọng nói của tôi, nhưng ông ta chưa hề hứa hẹn với tôi điều gì. Bạn hãy tưởng
tượng chỉ bấy nhiêu cũng đủ làm tôi phấn khích cỡ nào. Thế là tôi cứ quanh quẩn
ở đó, chờ đợi một cơ hội.
Khi
ấy tôi đã rời khỏi Brooklyn và ở nhờ nhà một người chú, chú Jack. Bạn biết
không, tôi như một đứa trẻ lang thang không một xu dính túi, và cứ sáng sớm lại
tha thẩn đến cổng đài phát thanh. Đôi mắt trố lên đầy háo hức, đôi tai chăm chú
lắng nghe mọi âm thanh phát ra từ đài. Tôi còn tưởng tượng phòng ghi âm ra sao,
cái cảnh người ta đọc những bản tin tức, tường thuật thể thao như thế nào…Ôi
chà, lúc đó tôi đã nghĩ: “Giá mà một lần, dù chỉ một lần… đài phát thanh, đài
phát thanh…”
Tôi
viết đôi dòng lý lịch và đánh liều nộp lên đài. (Việc gặp ông giám đốc Marshall
Simmonds cũng do tình cờ chứ tôi đâu có quen biết gì ông ta.). Thế rồi đột nhiên
sau ba tuần, người phát thanh buổi sáng nghỉ làm. Bạn biết chuyện gì xảy ra
không? Marshall gọi tôi lên văn phòng bảo rằng tôi có thể thử việc, bắt đầu từ
sáng thứ hai tới. Tôi sẽ làm việc từ thứ hai đến thứ sáu với tiền lương là 55 đô
la một tuần.
Lúc
đó quả thật tôi mừng đến nỗi hai tai cứ ù đi. Giấc mơ của tôi đã trở thành sự
thật! Tôi sẽ được làm ở đài phát thanh! Giọng nói của tôi sẽ được truyền đi trên
làn sóng suốt ba giờ đồng hồ mỗi buổi sáng, và có thể thêm nữa vào buổi chiều.
Tôi sẽ được làm việc giống như Arthur Godfrey, phát thanh viên nổi tiếng của đài
CBS lúc bấy giờ.
Suốt
tuần đó tôi đâu có ngủ được. Tôi lắp bắp suốt ngày, tập đi tập lại cho buổi phát
thanh đầu tiên. Tôi uống cà phê và thật nhiều nước để không bị khô cổ họng. Tôi
đã có trong tay đoạn nhạc dạo đầu cho buổi phát thanh đầu tiên: “Swingin’ Down
the Lan” của Les Elgart. Tóm lại mọi thứ đều được chuẩn bị kỹ càng.
Ấy
vậy mà khi bước vào phòng phát thanh, tim tôi cứ đập thình thịch. Marsall bước
vào, ông chúc tôi may mắn “Anh sắp lấy tên là gì?”
“Ông
nói sao ạ?” – Tôi hỏi lại.
“À!
Anh không nên lấy tên là Larry Zeiger nữa. Nghe nó không được thông dụng cho
lắm. Người ta không thể đánh vần và nhớ nó một cách dễ dàng được. Hãy thử chọn
một cái tên khác hay hơn xem”.
Rồi
ông liếc xuống bàn, vô tình thấy dòng chữ: “King’s Wholesale Liquors” trên một
cuốn sách quảng cáo, Marshall reo lên: “A ha, Larry King! Anh nghĩ thế nào?”
“Tuyệt!”
“Tốt
lắm! Kể từ bây giờ đây là tên của anh. Larry King, anh sẽ phụ trách chương trình
Larry King Show”.
Cứ
như một giấc mơ! Tôi có một công việc mới, một chương trình mới và, ô là la, cả
một cái tên mới. Lúc đó, tôi đã có cảm giác như mình là người giàu có nhất thế
giới!
Và
rồi giây phút mà tôi mong đợi đã đến. Chín giờ, buổi phát thanh đầu tiên của
Larry King bắt đầu! Tôi mở đoạn nhạc dạo “Swingin’ Down the Lane”. Rồi vặn
volume xuống, lấy hơi chuẩn bị nói… Nhưng cha mẹ ơi, cái miệng của tôi bỗng khô
khốc như một miếng bông gòn! Và không một từ nào thoát ra cả.
Rồi
tôi lại vặn nhạc lên… và vặn nhạc xuống. Vẫn không sao mở miệng được! Việc này
cứ lặp đi lặp lại đến ba lần. Âm thanh duy nhất mà các thính giả của tôi nghe
được là một đoạn nhạc cứ hết to rồi lại nhỏ, mà chẳng kèm theo một giọng nói
nào.
Tôi
vẫn còn nhớ lúc đó tôi đã nhủ thầm rằng có lẽ tôi đã nhầm, rằng tôi chỉ là một
kẻ ba hoa chích chòe ngoài phố chứ đâu có giỏi giang gì. Tôi biết mình rất thích
công việc này, nhưng rõ ràng là tôi chưa có chuyên môn gì cả.
Marshall
Simmonds, người đàn ông tốt bụng, ông tiên của cuộc đời tôi giờ đây xuất hiện
với tư cách là một ông giám đốc. Marshalll đá sập cách cửa cái rầm, hộc tốc lao
vào phòng thu với đôi chân trần, và quát lên với tôi vỏn vẹn chỉ có năm từ. Chỉ
có năm từ, rõ ràng, rành mạch: “Đây là nghề phát thanh!”
Rồi
ông xoay người bỏ đi, và lại sập cánh cửa cái rầm.
Các
bạn ạ, không biết có phải vì quá ấn tượng trước phản ứng của Marshall hay không
mà tôi như được truyền sinh lực, không còn thấy căng thẳng nữa. Tôi kéo cái
micro sát vào miệng và nói những tiếng đầu tiên trong nghề phát thanh của mình:
“Xin
chào các bạn. Đây là ngày đầu tiên tôi bước vào nghề phát thanh. Tôi thích cái
nghề này lắm! Tôi đã luyện tập suốt tuần rồi. Cách đây mười phút người ta đã đặt
cho tôi một cái tên mới. Ban nãy tôi đã quá căng thẳng, mà không hiểu sao cái
miệng của tôi khô như bông vậy… Cho nên… Cho nên ông giám đốc vừa mới đá sập
cánh cửa cái rầm và quát rằng: “Đây là nghề phát thanh”.
Bạn
có thể tưởng tượng các thính giả của tôi đã cười nghiêng ngửa thế nào. Họ không
hiểu sao chàng phát thanh viên mới này lại quá ngây ngô đến thế. Riêng đối với
tôi thì thế là ổn, chỉ cần nói được đôi ba câu ngớ ngẩn đó thôi cũng giúp tôi
bình tĩnh và tự tin trở lại. Sau đó, tạ ơn trời, phần còn lại của chương trình
diễn ra êm xuôi trót lọt. Và từ đấy trở đi, tôi không bao giờ thấy căng thẳng
khi phát thanh trên radio nữa.
SỰ
CHÂN THẬT
Tôi
đã học được một điều quý giá từ buổi phát thanh đầu tiên sáng hôm đó: sự chân
thật. Dù có là phát thanh viên hay là ai đi nữa, bạn cũng nên chân thật, nhất là
trong khi nói. Bạn chỉ có thể tự tin ở chính mình và tạo được lòng tin nơi người
khác khi bạn chân thật. Bạn sẽ không bao giờ phải bất an hay hối tiếc. Arthus
Godfrey đã đồng ý với tôi về điều này. Phát thanh viên muốn thành công thì phải
biết chia sẻ với khán thính giả những vấn đề mà họ gặp phải, những suy nghĩ chân
thực của họ.
Tôi
còn nhớ khi lần đầu thực hiện một buổi trò chuyện trên truyền hình, tôi đã run
và hồi hộp như thế nào…
Người
ta đặt tôi ngồi xuống một cái ghế quay. Sai lầm chưa từng có! Vì quá xúc động
nên tôi không sao điều khiển được cái ghế, và bởi thế nên nó cứ quay vòng vòng.
Tất nhiên mọi khán giả đều nhìn thấy cảnh tượng khôi hài
đó.
May
là tôi sớm lấy lại tinh thần và trở lại bản năng chân thật của mình. Bạn có đoán
được tôi làm gì không? Tôi nói với khán giả rằng tôi quá hồi hộp, rằng tôi đã
làm phát thanh viên trên radio ba năm nay, nhưng đây là lần đầu xuất hiện trên
truyền hình… Và cả việc ai đó ấn tôi ngồi vào cái ghế quay này nữa. Tôi hỏi khán
giả họ sẽ như thế nào nếu rơi vào tình huống của tôi.
Mọi
người à ra vỡ lẽ. Nhờ vậy tôi không còn thấy run nữa. Tôi đã nói tốt hơn và
thành công hơn trong suốt buổi tối hôm đó. Tất cả là nhờ sự chân thật của tôi
với những khán giả của mình.
Trong
buổi tối hôm ấy, một người khách đột nhiên hỏi tôi rằng: “Giả sử anh đang đi
dưới sân đài truyền hình NBC thì có ai đó nắm lấy anh đặt anh ngồi xuống một cái
ghế trong phòng quay, nhét vào tay anh một mớ bản tin và nói: “Brokaw bệnh rồi.
Anh hãy thế chỗ anh ấy!”. Máy quay thì đang chạy tới. Lúc đó anh sẽ làm gì?”
Tôi
trả lời rằng tôi vẫn cứ thành thật mà thôi. Tôi sẽ nhìn vào camera và nói: “Tôi
đang đi dạo ở dưới kia thì được người ta đưa lên đây, giao cho tôi bản tin này
và bảo rằng Brokaw bệnh rồi, hãy thế chỗ anh ấy…”
Nếu
làm như vậy, ngay tức khắc khán giả sẽ biết rằng tôi đang nói thật. Và tôi sẽ cố
gắng làm hết mình, thật chí còn thích thú nữa chứ sao. Tôi không phải lo gì cả.
Khán giả biết tôi cũng như họ, tôi đâu có biết phần cuối của bản tin kia là gì.
Tôi
đã thành công không phải bởi đã làm một cái gì vĩ đại, lớn lao thế nào, đơn giản
là nhờ tôi biết chân thật. Đây cũng là cách giúp tôi đã xử trí những tình huống
tiến thoái lưỡng nan đấy các bạn.
CÁC
NGUYÊN TẮC QUAN TRỌNG KHÁC
Thái
độ đứng đắn, chững chạc cũng là một yếu tố quan trọng không kém. Sau lần thất
bại ở đài phát thanh Miami, tôi đã tự nghiệm ra nguyên tắc này. Khi đã vượt qua
được “nỗi sợ cái micro”, tôi tự yêu cầu mình phải làm được hai việc:
Một
là, phải luôn giữ một thái độ đúng đắn khi nói.
Hai
là, phải làm việc cật lực để mình nói ngày một hay hơn.
Sau
đó tôi đã làm gì? Tất cả mọi việc! Tôi xin phụ trách bản tin thời tiết buổi
sáng, làm tường trình chuyên mục thể thao buổi chiều. Tôi đọc rất nhiều các bài
diễn văn. Và khi có ai đó nghỉ bệnh hay được nghỉ phép thì ngay lập tức, tôi
liền tình nguyện xin gánh vác luôn phần việc của họ. Bạn thấy đấy, tôi luôn nắm
lấy mọi cơ hội để rèn luyện kỹ năng nói của mình phải không? Mục tiêu của tôi ư?
Nhất định phải trở thành một phát thanh viên giỏi! Vì thế tôi thường tự nhủ phải
học tập ở Ted Williams tính quyết tâm, thấy việc gì cần làm thì làm đến cùng. Và
còn vô số việc cần thiết khác phải luyện tập…
Có
rất nhiều cách để luyện kỹ năng nói. Nào là xem sách tham khảo về lĩnh vực này,
hay xem các cuộc đối thoại trên băng hình… Ngoài ra còn nhiều cách thú vị khác
nữa. Chẳng hạn đây ai cấm bạn tự trò chuyện với chính mình! (Có điều cách này
chỉ nên tiến hành ở trong nhà hay ngoài vườn mà thôi. Khi ra phố đừng dại dột mà
lẩm bẩm một mình hoài, bạn sẽ bị hiểu lầm đấy!). Và thật tuyệt nếu bạn đang sống
một mình, bạn có thể nói vô tư, nói sảng khoái… bất cứ lúc nào! Thỉnh thoảng tôi
cũng hay làm như vậy. Tôi tự thuyết trình một mình. Tôi tự đặt câu hỏi và thảo
luận một mình. Tôi tập đọc cho thật truyền cảm. Điều này rất có ích, nó giúp tôi
tự tin hơn và nói năng ngày một lưu loát hơn. Cho dù không sống một mình bạn
cũng có thể luyện nói theo cách này. Hãy vào một căn phòng trống, hoặc tận dụng
trong phòng làm việc khi sếp và các đồng nghiệp đã ra về, hoặc sử dụng thời gian
đợi ai đó, và tha hồ nói. Cách luyện nói này tuy đơn giản nhưng rất hiệu
quả.
Bạn
biết không, sáng nào tôi cũng đứng trước gương và cười tươi rói:”Chào Larry, hôm
nay cậu khỏe không? Có gì vui mà cười tươi thế?”. Anh chàng Larry trong tấm
gương kia cũng hoạt bát và đẹp trai…y như tôi vậy, bởi thế chúng tôi trò chuyện
rất ăn ý và thoải mái. Thế là, lại thêm một môi trường nữa để tôi được nói! Sao
bạn không bắt chước tôi nhỉ? Đặc biệt là khi bạn muốn nói chuyện hay diễn thuyết
trước công chúng. Phương pháp này giúp bạn tự tập cho mình linh hoạt hơn, và
nhất là có thể sửa đổi từng cử chỉ đến ánh mắt nụ cười sao cho lịch lãm và đáng
yêu nhất.
Còn
bây giờ, đừng gọi bác sĩ tâm thần đến khám cho tôi khi tôi mách với bạn cách
thức thứ ba này nhé. Đó là trò chuyện với con mèo, chú chim hay chú cá vàng nhà
bạn. Trò chuyện với mấy vật cưng đó thích nhất là bạn sẽ không phải nghe những
lời đáp khó chịu, và câu chuyện lại không bị gián đoạn
nữa!
Bên
cạnh việc tích cực và hăng say luyện nói, ta cần xem trọng hai yếu tố sau: Quan
tâm chân thành đến người đối diện và sự cởi mở về bản
thân.
Trong
chương trình mỗi tối của tôi trên đài CNN, bạn cũng thấy rằng tôi rất thích được
lắng nghe các vị khách mời. Một cách gần gũi và chân thành, tôi đặt câu hỏi về
họ, lắng nghe những suy nghĩ và tâm tư của họ. Tôi tôn trọng tất cả các vị khách
của tôi, tất cả mọi người, từ tổng thống, các bộ trưởng đến các vận động viên
thể thao, đến những người bình thường… Bạn sẽ không bao giờ nói chuyện thành
công một khi người ta nghĩ rằng bạn không quan tâm đến lời nói của họ, tức không
tôn trọng họ.
Will
Rogers từng nói: “Một người dù khờ khạo đến đâu chăng nữa ít ra cũng biết đôi
chút về một lĩnh vực nào đó”. Câu nói này đáng nhớ đây! Nhất là khi bạn đang nói
chuyện với các đồng nghiệp, hay là người dẫn chương trình như tôi. Tâm lý mà, ai
lại không thích nói (thậm chí nói say sưa) về những điều mà mình quan tâm đến.
Và khi được nói thì, chúng ta lại thích được người khác chú ý lắng nghe. Trong
một cuộc trò chuyện nào cũng vậy, nếu bạn lắng nghe người khác nói thì họ cũng
sẽ lắng nghe bạn. Ngược lại, dù bạn có nói du dương thánh thót đến đâu đi nữa mà
chả thèm lắng nghe ai thì cũng đâu có ai lắng nghe bạn nói. Bởi thế, như tôi đã
khẳng định từ đầu, biết lắng nghe là yêu cầu rất quan trọng.
Bạn
còn nhớ những lời nói đầu tiên của tôi trên radio không? Những lời chân thật cởi
mở ấy giúp tôi vượt qua “Nỗi sợ cái micro” một cách dễ dàng. Và đó cũng là
“nguyên tắc vàng” sau cùng mà tôi muốn nói: Hãy cởi mở (một cách chân thành) với
người mà bạn đang trò chuyện, để họ cũng cởi mở với bạn nữa chứ!
Nhưng
này, ý tôi không phải là lúc nào bạn cũng lôi mọi bí mật riêng tư, hay mọi
chuyện lớn bé của mình ra kể cho người ta nghe đâu nhé. “Khờ khạo” như thế thì
nguy to, phản tác dụng hoàn toàn! Bạn có muốn nghe kể về “tim gan” của ông hàng
xóm kế bên nhà bạn không? Hay chẳng hạn như chuyện cô công nhân của bạn đi nghỉ
cuối tuần với mẹ chồng như thế nào… Có thể là không, vì thế hãy uốn lưỡi bảy lần
trước khi… “cởi mở”.
“Cởi
mở” như thế nào đây? Hãy nói về tiểu sử, sở thích, tính tình, về chuyên môn, hay
về những ước mơ của bạn… Rồi hỏi lại người khách của mình những câu hỏi đó. Đây
là cách để chúng ta hiểu nhau nhiều hơn trong lúc nói chuyện.
Regis
Philbin và Kathie Lee Gifford là những phóng viên điển hình rất thành công từ
việc biết cởi mở. Họ đến gần bạn một cách hết sức tự nhiên và thân thiện, rồi
không ngại nói với bạn về cảm xúc của họ, hay kể cho bạn nghe những câu chuyện
về họ. Không có gì làm họ mất tập trung khi đang nói. Nhưng trên hết là Regis và
Kathie Lee đã bày tỏ cảm xúc một cách chân thành, điều này thật sự đáng quý. Họ
không nói một cách gượng gạo, cũng không giấu những cảm xúc chân thật của mình,
lúc vui hay lúc buồn, khi sợ hãi hay khi bình tĩnh. Cả Regis và Kathie Lee đều
hoàn toàn biết rằng việc này không có gì sai cả. Truyền hình trực tiếp thì đã
sao? Sự khách khí trong giao tiếp là như thế nào? Tất cả đều không quan trọng
bằng sự cởi mở chân thành để người với người xích lại gần nhau. Bởi thế các
chương trình của Regis và Kathie Lee rất sinh động và đầy cảm
xúc.
Ai
từng trò chuyện với tôi chỉ trong vài phút đều biết ít nhất hai điều về tôi: 1/
Tôi đến từ Brooklyn, và 2/ Tôi là người Do Thái.
Làm
sao họ biết điều này? Vì tôi luôn giới thiệu xuất xứ của mình với họ. Đó là một
phần của cuộc đời tôi. Và tận sâu trong tâm khảm, tôi luôn tự hào về xuất xứ ấy.
Tôi tự hào mình là người Do Thái, tôi tự hào được sinh ra ở Brooklyn. Tôi thích
được nói điều đó với tất cả mọi người.
Nếu
tôi có tật nói lắp, tôi cũng không ngại nói với bạn rằng: “Xin chà-à-o! R-r-ấ-t
vui đ-ư-ợ-c-c làm quen v-ới bạn! T-t-ê-n của tôi là Larry King. T-t-ôi biết tôi
n-n-ói rất r-ất khó kh-ó-ó nghe, nhưng tôi v-ẫn r-r-ất vui khi được nói
ch-ch-uyện với bạn”.
Bạn
thấy đấy, không việc gì phải xấu hổ, thẹn thùng hay e ngại cả! Chúng ta nên chia
sẻ tâm sự của mình, thắng thắn và bộc trực, không quanh co, không giả tạo. Cuộc
trò chuyện tự nhiên và chân thành như thế thì mới thích chứ! Dĩ nhiên nó không
chữa được tật nói lắp, cũng không thay đổi được xuất xứ của một anh chàng nhà
quê, nhưng nó giúp bạn tạo được lòng tin ở người đối diện.
Ca
sĩ nhạc đồng quê Mel Tillis là người luôn luôn áp dụng phương pháp này. Anh có
tật nói lắp (khuyết điểm này không diễn ra khi anh hát, nó chỉ xuất hiện khi anh
nói). Nhưng trong các buổi giao lưu trước công chúng Mel lại vui vẻ và cởi mở
hơn hết. Anh còn cười đùa về tật nói lắp của mình. Anh tạo nên một không khí
thoải mái thân thiện cho chính anh và cả cho khán giả.
Trong
một chương trình truyền hình ở Florida, tôi đã trò chuyện với một vị khách mời
đặc biệt. Một triệu phú sinh ra đã có dị tật hàm ếch và vốn dĩ xưa kia chỉ là
một anh bán hàng. “Bí quyết thành công của anh là gì?” – “Điều quan trọng nhất
là tôi đã không mặc cảm về dị tật của mình mà vẫn tự tin trong giao tiếp. Giọng
nói của tôi khó nghe thì tôi cười bằng ánh mắt, cười bằng cử chỉ”. Cho tới khi
kết thúc chương trình, nhà triệu phú lúc nào cũng hóm hỉnh và hài hước. Đến nỗi
có lúc chúng tôi quên rằng anh nói khó nghe như thế nào. Quả là một con người có
tật nhưng có tài, biết vượt lên số phận, biết chiến đấu và chiến thắng.
Bạn
thấy đấy, muốn thành công trong cuộc sống thì phải biết cách nói chuyện. Bất cứ
lúc nào không mở lời được hãy nhớ đến nhà triệu phú trẻ.
CHƯƠNG
II. KHỞI ĐẦU CÂU CHUYỆN
LÀM
THẾ NÀO ĐỂ TRÒ CHUYỆN VỚI NGƯỜI LẠ?
• Vượt
qua sự e dè.
•
Khởi đầu như thế nào?
•
Những câu hỏi cần tránh.
•
Nguyên tắc đầu tiên trong giao tiếp.
•
Những điều cấm kỵ khác.
Dù
bạn có trò chuyện ở bất kỳ tình huống nào đi nữa, việc trước tiên bạn cần làm là
tạo nên một không khí sôi nổi, thoải mái. Hầu hết chúng ta thường có tính hay e
dè, bối rối. Tin tôi đi, tôi biết điều này rõ lắm. Khi
nói chuyện với người lạ, hay lần đầu nói trước công chúng thì ít nhiều gì ta
cũng cảm thấy… run run.
Làm
sao hết run đây? Cách hay nhất là bạn cứ nghĩ rằng cái người đối diện ấy, họ
cũng… run như mình thôi. Chẳng phải đã có câu châm ngôn: “Run như nói chuyện với
người lạ” đó sao? Chúng ta đều là người trần mắt thịt cả. Vì thế cho dù bạn có
đang nói chuyện với một vị giáo sư đại học lẫy lừng danh tiếng, hay một phi hành
gia từng bay trong vũ trụ, hay thống đốc điều hành cả địa phương của bạn, thì
cũng không lấy thế làm sợ sệt.
Đại
đa số chúng ta khi oe oe khóc chào đời thì đều có mức khởi điểm như nhau. Có
nghĩa là chúng ta phần đông được sinh ra trong những gia đình trung lưu bình
thường, thậm chí còn rất nghèo. Hiếm ai may mắn mới sinh ra đã có của cải và
quyền lực, trừ khi bạn là một Kenedy hay một Rockerfeller, hay là một bậc vương
tôn công tử nào đó. Tôi, bạn, chúng ta đã phải làm việc ngoài giờ để có tiền học
đại học, rồi phải làm ngày làm đêm để thăng tiến trong công việc. Đôi lúc bạn
tiếp xúc với người giàu có và nổi tiếng, thì việc của bạn lúc ấy không phải là
đứng đó để run hay hồi hộp. Bạn cần phải tự tin để nói, để chứng tỏ và khẳng
định mình. Đó là một cơ hội của bạn đấy!
Tôi
vẫn còn nhớ vào cuối những năm 1960, khi tôi đang phụ trách chương trình trò
chuyện trên radio mỗi tối ở đài WIOD. Một lần, chúng tôi hợp tác với tờ báo Miam
Herald thực hiện chương trình phỏng vấn anh chiến sĩ không quân xuất sắc sống
tại Miami (xin được phép giấu tên theo ý muốn của anh). Cuộc phỏng vấn này đối
với tôi cứ như là có một không hai vậy!
Như
thường lệ, chương trình được truyền thanh trực tiếp từ 23 đến 24 giờ đêm. Vị
khách mời của chúng ta đến sớm hơn những 30 phút. Anh nhìn cảnh chúng tôi hối hả
chuẩn bị, cảnh các phóng viên hết sửa ống kính rồi loay hoay giấy bút… Tôi để ý
thấy hình như anh hơi ngơ ngác. Tôi đến bắt tay anh ta và, ôi trời, bàn tay ấy
ướt sũng mồ hôi. Hai tiếng “Xin chào” được thốt lên lập bập và nhỏ xíu. Anh ấy
đang quá run và hồi hộp. Thật khó tin đây chính là người đã từng bắn rơi cả thảy
bảy chiếc máy bay phát xít Đức trong thế chiến khốc liệt!
Sau
năm phút dành cho bản tin thế giới, tôi bắt đầu chương trình lúc 11:05 với đôi
lời giới thiệu về những phi công xuất sắc. Và tôi hỏi vị khách của chúng ta câu
hỏi đầu tiên:
-
“Chào anh, xin anh cho biết lý do vì sao anh đã tình nguyện trở thành một phi
công?”
-
“Tôi… không biết”
-
“Hả?... À, chắc anh thích lái máy bay lắm nhỉ?”
-
“Vâng.”
-
“Vậy anh có biết vì sao anh thích lái máy bay không?”
-
…”Không.”
Sau
đó tôi hỏi anh ta thêm một loạt câu hỏi nữa, nhưng tình hình vẫn không khả quan
hơn tí nào. Anh chàng cứ hết “vâng”, “không”, rồi lại “tôi không biết”. Giá mà
bạn có thể hiểu được hoàn cảnh của tôi lúc đó! Tôi lo sốt vó. Tôi chẳng còn biết
hỏi cái gì nữa. Tôi liếc nhìn đồng hồ…11:07. Chúng tôi còn những 50 phút nữa!
Và, thay vì trò chuyện rôm rả như dự kiến thì chúng tôi lại…im lặng nhìn nhau.
Tôi cười méo xẹo, còn chàng phi công thì vẫn chủ trương “im lặng là vàng”.
Tất cả mọi người bên ngoài đều có cùng một suy nghĩ: Họ đang làm gì vậy kìa? Có
điều gì không ổn? Và những người nghe đài trên khắp Miami sắp sửa tắt radio đến
nơi.
Tôi
hít thở thật sâu cố lấy bình tĩnh rồi tự động viên mình: “Larry King, Larry
King, hỏi tiếp, hỏi tiếp đi. Cố lên nào Larry!” Và tôi chợt nghĩ ra một ý. Tôi
hỏi anh ta: “Giả sử ngay bây giờ có năm chiết máy bay quân thù trước mặt chúng
ta và ở dưới kia tôi có một chiếc máy bay, anh có dám leo lên không?”
-
“Vâng, dám chứ!”
-
“Anh không sợ à?”
-
“Không hề!”
-
“Thế tại sao nãy giờ anh căng thẳng quá vậy?”
-
“Bởi vì tôi không biết ai đang lắng nghe!”
Tôi
thở phào: “Ra là anh sợ những điều mà anh không biết”.
Chúng
tôi chuyển sang đề tài về nỗi sợ hãi. Thật kỳ diệu! Sự căng thẳng của anh ấy
biến đi đâu mất. Khác hẳn với lúc đầu, anh ấy hào hứng kể về những nỗi sợ kinh
hoàng của mình. Nào là lúc bé tí thì sợ con mèo, rồi thì khi lớn lên lại sợ… cái
nhìn của cô bạn gái! Tôi quay trở lại câu hỏi về việc lái máy bay. Không hề gì.
Anh ấy như được tiếp thêm nhiệt huyết, nói một cách hăng say và đầy phấn khởi:
“Tôi lao vào không gian toàn mây là mây. Tôi lượn sang bên trái. Tôi rẽ cánh
sang phải. Mặt trời chiếu những tia nắng chói loáng đẹp vô cùng, phủ tràn trên
mặt kính. Chỉ có mây, có gió, có mặt trời, có tôi và chiếc máy bay của
tôi…”
Bạn
thử tưởng tượng tôi há hốc miệng như thế nào! Anh ta nói hay quá! Cứ như làm thơ
vậy. Đồng hồ gõ 12 tiếng. Vẫn say sưa nói. Tối đó chúng tôi buộc phải kéo dài
chương trình thêm 15 phút nữa. Quả là thành công ngoài sự mong đợi.
Anh
phi công xuất sắc trong thế chiến thứ hai đó bỗng chốc trở thành người khách nói
chuyện “thơ” nhất. Đơn giản vì anh đã vượt qua sự căng thẳng ban đầu, và càng
lúc càng tự tin hơn khi đã quen với khẩu điệu của mình. Lúc đầu chúng tôi nói về
quá khứ, anh không biết rồi tôi sẽ hỏi anh cái gì. Anh cũng không biết cuộc
phỏng vấn sẽ đi tới đâu, vì thế anh ấy sợ.
Nhưng
khi chúng tôi nói chuyện về hiện tại thì không có gì khiến anh ấy thấy căng
thẳng nữa. Anh tha hồ nói về cảm nghĩ, hành động của mình trước những việc đang
diễn ra một cách tự tin và đầy phong độ. Khi thấy được điều đó, ngay lập tức tôi
có thể lái câu chuyện về quá khứ.
Và
như vậy, bạn đã biết cách để “phá vỡ tảng băng” trong lần đầu trò chuyện rồi
chứ? Làm thế nào nhỉ? Rất đơn giản, hãy tạo nên một không khí thoải mái và thân
thiện nhất. Chớ nên e dè và căng thẳng quá. Bạn cứ “tự nhiên như không” và thoải
mái nói lên những suy tư của bạn. Nên khôn khéo linh động chọn đề tài thích hợp
nhất. Còn nữa, “Hãy nói với người ta về chính họ và họ sẽ lắng nghe lại bạn hàng
giờ” – đây chính là lời khuyên quý giá của cựu thủ tướng nước Anh Benjamin
Disraeli.
KHỞI
ĐẦU CÂU CHUYỆN
Bạn
đang dự một bữa tiệc, hôm nay là ngày đầu tiên bạn đi làm, bạn đang nói chuyện
với người hàng xóm mới… Có hàng trăm tình huống giao tiếp khác nhau, và cũng có
hàng trăm cách để khởi đầu câu chuyện.
Khi
Thế vận hội mùa đông năm 1994 đang diễn ra, đi đâu người ta cũng xôn xao bàn tán
về cặp vận động viên Tonya Harding-Nancy Kerrigan. Rồi thì đề tài dễ dàng và
nóng hổi nhất là chuyện thời tiết (đặc biệt là khi bạn chẳng biết gì về người
đối diện). Lũ lụt ở miền Tây, băng tuyết lở ở miền Đông, rồi động đất, hạn hán,
cháy rừng… Nếu không thích nói về thiên tai đang diễn ra trên thế giới thì bạn
có thể khơi mào ngay hiện tại. Chẳng hạn như là: “Trời hôm nay đẹp quá nhỉ? Anh
có dự định đi đâu không?” Chỉ cần một chút linh hoạt thì bạn sẽ thấy có rất
nhiều cách bắt chuyện. Tôi nghĩ việc này không khó, cái khó là sau đó bạn duy
trì cuộc nói chuyện đó ra sao kìa.
Bạn
biết cựu phó tổng thống Al Gore chứ? Một gương mặt “sắt thép” thường thấy trên
ti vi, một người hay bị phê bình là quá ư nghiêm khắc. Nhưng tôi nghĩ không hẳn
như vậy. Một Al Gore trong chính trị khác với một Al Gore ở đời thường. Tôi đã
từng thấy ông vui vẻ và sôi nổi như thế nào khi nói về cái thời còn đi học ở
Saint Albans (Washington), lúc cha ông còn là thượng nghị sĩ của Tennessee. Và
hãy thử hỏi về những người con của ông xem, bạn sẽ thấy vị phó tổng thống này có
một trái tim ấm áp và nhân hậu.
Như
vậy, chọn đề tài để nói là một điều rất quan trọng. Khi trò chuyện với vua chúa
hay với bất cứ ai cũng vậy, bạn nên nhớ đề tài nói của bạn sẽ quyết định không
khí cuộc trò chuyện đó. Đây chính là sự khôn khéo và nhạy bén của bạn.
Khi
tham dự một bữa tiệc thì lại có vô vàn tình huống, vô vàn đề tài để nói. Trong
bữa tiệc sinh nhật lần thứ sáu mươi của tôi (bữa tiệc mà mấy người bạn tôi đã
gọi là “Kỷ niệm lần thứ năm mươi cái ngày Larry King tròn mười tuổi!”), chúng
tôi đã cùng nhau ôn lại những tháng ngày thơ ấu dấu yêu ở Brooklyn. Đang bồi hồi
với những câu chuyện nhớ về quê hương không sao kể xiết, chợt nhìn thấy ánh đèn
sáng rực rỡ từ tòa Nhà Trắng bên kia (bữa tiệc này chúng tôi đã tổ chức ở tòa
nhà lịch sử Decatur), thì lúc đó đột nhiên câu chuyện lại hướng về… Nhà Trắng,
rồi thì chuyện quốc gia, chuyện quốc tế… Và sau đó? Một cuộc bùng nổ đề tài. Cho
tới giờ tôi cũng không nhớ hết hôm đó chúng tôi đã bình luận bao nhiêu sự kiện.
Đến nỗi mà không vị khách nào muốn ra về còn hẹn nhau năm tới “kỷ niệm một năm
ngày Larry King tròn… sáu mươi tuổi!!!”
Nếu
bạn tới chơi nhà ai đó thì hãy quan sát những vật trưng bày, những đồ kỷ niệm,
sau đó thì… Alê, cười tươi như hoa với chủ nhà, và bắt đầu câu chuyện. Tôi chắc
chắn rằng người ta sẽ vui vẻ khi nói về nó. Giả dụ như trên tường có treo một
tấm hình chụp gia chủ đang đứng ở Quảng Trường Đỏ chẳng hạn, hãy hỏi về chuyến
đi Nga của họ. Hãy hỏi thử xem lẵng hoa ai cắm mà đẹp thế… Những đồ vật tuy vô
tri vô giác song rất có ý nghĩa với cuộc trò chuyện của bạn.
TẬP
CÁCH NÓI SAO CHO VĂN VẺ
Bạn
có từng đặt những câu hỏi như thế này chưa:
•
“Trời nóng quá phải không?”
•
“Chắc sẽ có khủng hoảng kinh tế nữa quá nhỉ?”
•
“Bạn có nghĩ là nhóm nhạc Redskins năm nay lại thất bại te tua nữa
không?”
Tôi
nghĩ cách hỏi này không có gì là sai cả. Nhưng nếu bạn hỏi ai đó một cách ngắn
gọn và đơn giản là “Có hay không?” như vậy thì, rất có thể câu trả lời mà bạn
nhận được cũng đơn giản và ngắn gọn là “Không” hay “Có”. Thật đáng tiếc! Điều
này chấm hết đề tài của bạn, và có thể chấm hết luôn cuộc trò
chuyện.
Tại
sao bạn không tập hỏi một cách văn vẻ và sâu sắc hơn? Cuộc trò chuyện của bạn có
thể sẽ thú vị hơn nhiều đấy. Chẳng hạn như là:
“Mùa
hè năm nay còn oi bức hơn năm ngoái. Nhiệt độ trái đất thì ngày một tăng hơn.
Nguy thật! Bạn có nghĩ rằng chúng ta cũng cần có trách nhiệm về điều này
không?”
“Thị
trường chứng khoán năm nay dao động thất thường quá. Ai mà không thích nghĩ rằng
nền kinh tế quốc gia vững như bàn thạch, nhưng xem chừng cái bàn thạch ấy giờ
đây cũng đang lung lay. Theo anh liệu khủng hoảng kinh tế có xảy ra
không?”
“Khi
mới tới Washington thì ngay lập tức, tớ đã trở thành một fan của nhóm Redskin
rồi. Nhưng sao dạo này họ chơi tệ thế không biết! Thậm chí còn thua nhóm Cowboys
non choẹt nữa là! Theo cậu thì năm nay Redskins có thay đổi gì không? Chả lẽ lại
thất bại nữa à?”
Cũng
cùng một đề tài nhưng với cách hỏi sau thì người khách của bạn buộc phải suy tư
nhiều hơn, câu trả lời của họ sẽ không đơn giản là “Không” hay “Có”. Cuộc trò
chuyện có thú vị hay không hoàn toàn phụ thuộc vào sự khéo léo của bạn.
NGUYÊN
TẮC ĐẦU TIÊN: HÃY LẮNG NGHE
Bạn
biết không, tôi đã tự nghiệm ra điều này: Tôi chẳng bao giờ học được cái gì khi
tôi đang nói. Mỗi sáng thức dậy tôi đều tự nhủ rằng nói hay chưa đủ mà còn phải
biết lắng nghe. Bởi khi lắng nghe tôi sẽ học hỏi được rất
nhiều.
Khổ
nỗi, người ta dường như không mặn mà gì với việc chú ý lắng nghe cho lắm! Ví dụ
như khi bạn nói với gia đình hay bạn bè rằng máy bay của bạn sẽ cất cánh lúc tám
giờ, thì cứ y như rằng, trước khi chia tay họ lại ngơ ngác: “Máy bay cất cánh
lúc mấy giờ thế nhỉ?”. Và không hiểu nổi sao người ta cứ thích hỏi lại chúng ta
câu này: “Chết thật, ban nãy anh nói cái gì thế?”.
Bạn
nên nhớ rằng sự chăm chú lắng nghe sẽ giúp bạn có thể phản ứng lại tức thì những
gì người khác nói. Sau đó thì có thể bày tỏ quan điểm, ý kiến riêng của bạn, đặt
câu hỏi về vấn đề đó. Những câu hỏi càng hay thì càng góp phần sinh động câu
chuyện. Làm được việc này cũng có nghĩa là bạn đã thành công bước đầu trong giao
tiếp.
Vấn
đề là ở chỗ, nếu bạn không lắng nghe người ta nói thì người ta cũng đâu có nghe
bạn nói. Đó chính là tính công bằng trong giao tiếp: Một sự tương tác hai chiều.
Hãy bày tỏ sự quan tâm của bạn và bạn sẽ thấy được sự quan tâm nơi người khác.
Khi
xem những cuộc phỏng vấn của Barbara Walters tôi thường thấy thất vọng. Vì dường
như cô ấy chỉ thích hỏi, hỏi và hỏi. Tôi nghĩ sẽ hay hơn nếu Barbara đặt vấn đề
và sau đó dành nhiều thời gian hơn cho những câu trả lời của các vị khách. Cô ấy
cần phân tích, nhận xét, phản hồi lại ý kiến của họ một cách sâu sắc và khoa
học. Muốn làm được điều này, không còn cách nào khác hơn là phải biết lắng nghe.
Tôi
rất vui khi một lần tình cờ đọc tạp chí Time và thấy Ted Koppel nhận xét thế
này: “Larry biết cách lắng nghe các vị khách mời. Ông quan tâm đến những gì họ
nói, điều mà rất ít người phỏng vấn nào làm được”. Thậm chí khi được gọi là một
“Cái đầu biết nói”, tôi vẫn nghĩ rằng tôi đã thành công trước hết là nhờ biết
lắng nghe.
Khi
thực hiện một chương trình phỏng vấn trên đài, tất nhiên tôi phải chuẩn bị trước
một “cẩm nang” để hỏi. Nhưng thường thì chỉ một lát sau là “cẩm nang này bị xếp
xó”, bởi chỉ cần nghe thấy một điều gì đó thú vị trong câu trả lời của họ là
tôi lại đẩy câu chuyện sang một khía cạnh khác.
Như
trong chương trình trò chuyện với cựu phó tổng thống Dan Quayle năm 1992, chúng
tôi bàn về luật hạn chế việc phá thai – một trong những vấn đề nóng bỏng lúc bấy
giờ. Quayle dí dỏm ví von rằng đối với một cô nữ sinh thì việc phá thai dĩ nhiên
là nghiêm trọng hơn nhiều so với việc nghỉ học không phép. Rằng ở trường học của
cô con gái ông, nhà trường sẽ châm chước bỏ qua nếu phụ huynh không viết đơn xin
phép cho con họ được nghỉ học một ngày, chớ còn vấn đề phá thai thì… người ta sẽ
nhảy nhổm cả lên! Đến đây, tôi đột nhiên muốn biết quan điểm riêng của Quayle về
vấn đề xã hội này. Vì thế tôi buột miệng hỏi rằng ông sẽ xử trí như thế nào nếu
như cô con gái rượu của ông nói rằng cô ấy sắp phải đi phá thai? Quayle trả lời
ông sẽ chấp nhận bất cứ quyết định nào của con gái.
Câu
trả lời của Quayle lập tức khiến tất cả chúng tôi… dựng đứng cả lên! Trời ạ, đây
là một người trợ lực đầy bảo thủ của tổng thống Bush, một phát ngôn của đảng
Cộng Hòa – vốn dĩ rất dị ứng với vấn đề xã hội này, và dĩ nhiên là luôn luôn
phản đối! Thế mà ông ấy nói sẽ đồng ý nếu con gái cưng muốn đi phá
thai!?
Nào
bây giờ thì hãy trở lại “Những phương pháp vàng” của chúng ta. Bạn đã thấy việc
lắng nghe quan trọng như thế nào rồi chứ? Tôi đã không cứng nhắc chỉ hỏi theo
một “cẩm nang” soạn sẵn. Tôi đã biết chú ý lắng nghe những gì Quayle nói, chộp
được một điểm đắt, và thế là có được một câu trả lời đắt.
Việc
tương tự xảy ra khi Ross Perot quá bộ đến chương trình của tôi vào ngày
20/02/1992. Perrot phủ nhận việc ông ta quan tâm đến kỳ tranh cử tổng thống.
Nhưng tôi để ý nghe thấy dường như lời phủ nhận này chả quyết liệt chi cả. Thế
là gần cuối chương trình, khi tôi nói lấp lửng về vấn đề này thì đùng một cái,
Perrot nói rằng ông ta sẽ tranh cử tổng thống nếu được bỏ phiếu trên khắp 50
bang.
Tất
cả những điều thú vị đó diễn ra không chỉ nhờ những gì tôi nói, mà nhờ vào việc
tôi biết lắng nghe. Tôi đã lắng nghe!
Jim
Bishop, nhà văn, nhà báo nổi tiếng, vốn là người New York nhưng từng định cư rất
lâu tại Miami. Một lần nọ Jim tâm sự với tôi rằng anh rất bực mình khi một số
người gặp ai cũng hỏi “Khỏe không?” cho có lệ rồi chẳng thèm chú ý nghe câu trả
lời. Jim kể anh đã từng thử nghiệm với một anh chàng đi đâu cũng “Khỏe không?”
kiểu này.
Một
buổi sáng đẹp trời, như thường lệ, vừa nhác thấy Jim là anh chàng hồ hởi: “Jim,
khỏe không?”
“Tôi
mắc bệnh ung thư” – Jim nói.
“Tuyệt!
À Jim này…”
Câu
chuyện trên nghe có vẻ khó tin nhưng đó hoàn toàn là sự thật. May mà Bishop
không bị ung thư thật, nếu không thì vô tình chàng trai kia đã phạm phải một sai
lầm đến tàn nhẫn.
Dale
Carnegie viết cuốn sách nhan đề “Tạo ấn tượng và gây thiện cảm” có tới 15 triệu
bản được tiêu thụ. Trong đó ông đặc biệt nhấn mạnh: “Hãy hỏi những điều mà người
ta thích trả lời. Tức là bạn hãy để người ta nói về bản thân và thành tựu của
họ. Nên nhớ con người thường có cái tính trời phú là luôn thích nói về những vấn
đề của mình hơn là của người khác! Một cái răng sâu của bạn thì dĩ nhiên làm bạn
đau đớn, nhức nhối hơn nhiều so với một nạn đói kém bên xứ người. Một trận động
đất ở Châu Phi đối với bạn cũng đâu có khủng khiếp bằng cái mụn nhọt ở cổ, đúng
không nào? Hãy nghĩ về điều này khi bạn trò chuyện với ai đó”.
NÓI
BẰNG “CỬA SỔ CỦA TÂM HỒN”
Không
phải ngẫu nhiên người ta bảo đôi mắt chúng ta là “Cửa sổ của tâm hồn”. Một ánh
nhìn đôi khi cũng chạm tới trái tim… như chơi! Bởi thế, bạn ạ, đừng bao giờ lãng
phí quên đi cái “cửa sổ” này khi đang trò chuyện. Hãy tập cho đôi mắt của bạn
biết nói! – đó là phương pháp mà tôi luôn tâm niệm để thành
công.
Không
phải chỉ khi bắt đầu và kết thúc câu chuyện, mà trong suốt thời gian nghe và
nói, bạn nên tập thể hiện cảm xúc, mối liên hệ của mình qua đôi mắt. Một đôi mắt
có hồn sẽ giúp bạn có sức lôi cuốn hơn rất nhiều, dù giao tiếp ở bất cứ nơi đâu,
bất cứ tình huống nào và nói chuyện với bất cứ ai đi chăng nữa. Tôi luôn nhìn
người đối diện đang trò chuyện một cách thật tự nhiên để thể hiện sự quan tâm
đến họ.
Vấn
đề mấu chốt kế tiếp là, như tôi đã đề cập, bạn phải chăm chú lắng nghe. Lắng
nghe bằng đôi tai và thể hiện sự quan tâm bằng đôi mắt. Cũng cần nhớ rằng mặc dù
việc nhìn người khác rất quan trọng, nhưng đừng vì thế mà nhìn họ trừng trừng
như muốn ăn tươi nuốt sống người ta nhé! Điều này rất khiếm nhã. Ai đó nhìn bạn
như thế bạn có khó chịu không? Suy bụng ta ra bụng người mà
thôi.
Thỉnh
thoảng trong khi nói bạn có thể rời mắt khỏi người đối diện, nhưng đừng đưa mắt
lên không trung một cách lơ đễnh như thể bạn chẳng màng nhìn gì cả. Nếu bạn đang
ở một buổi tiệc thì đừng đưa mắt láo liên ra xung quanh như đang muốn tìm một ai
đó quan trọng hơn để nói chuyện thay vì người ngồi cạnh bạn.
Lời
khuyên của tôi về vấn đề này là: Hãy để tâm tới việc sử dụng ngôn ngữ đôi mắt
của bạn thay vì chỉ biết nói và nói huyên thuyên nhưng vô cảm.
NGÔN
NGỮ ĐIỆU BỘ
Tại
các phiên tòa xử án, bồi thẩm đoàn luôn chú ý kỹ đến những cử chỉ, điệu bộ của
bị cáo. Edward Bennett Williams, một trong những luật sư tài danh nhất nước Mỹ
có lần nói với tôi rằng ông rất quan trọng ngôn ngữ điệu bộ (Body language).
Cộng sự của Edward là Louis Nizer còn đưa ra một quan điểm rằng ông quan sát
những cử chỉ tay chân, điệu bộ của bị cáo rồi liên hệ với bản chất vụ việc để có
thể tìm ra những điểm chung nào đó mang giá trị tham khảo bổ sung vào hồ
sơ.
Với
tôi, ngôn ngữ điệu bộ cũng giống ngôn ngữ nói vậy. Nó là một hình thức giao tiếp
đàm thoại hết sức tự nhiên. Vì tự nhiên, nên nó có thể trở thành một phương pháp
cực kỳ hiệu quả. Nhưng hãy thận trọng, nếu ngôn ngữ cơ thể xuất phát từ sự giả
tạo hay sao chép gượng gạo thì nó sẽ không có tác dụng. Thậm chí điều này rất tệ
hại khi người khác trông bạn thật buồn cười và lố lăng. Dù không phải là kẻ xấu
nhưng sự giả tạo sẽ biến bạn trở thành một người không thành thật trong mắt
người khác. Bạn sẽ chẳng ưa gì tôi nếu tôi bắt chước giọng nói và dáng vẻ của
ngài Laurence Oliver đáng kính, đúng không? Và nếu một sớm mai thức dậy, tôi
muốn bắt chước cách nói chuyện giống các diễn viên kịch Shakespeare, chắc hẳn
tôi sẽ bị cười nhạo cho xem. Do vậy, tôi phải luôn tự hỏi rằng cử chỉ, điệu bộ
của tôi khi trò chuyện có là đặc trưng của riêng tôi hay không. Cho dù không
hoàn hảo đi nữa thì nó cũng chính là ngôn ngữ của tôi. Và tôi tự hào về nó!
Ngôn
ngữ điệu bộ là như thế. Bạn có thể rút ra co mình một kinh nghiệm giao tiếp qua
cử chỉ một cách tự nhiên nhất. Hãy biến chúng thành của bạn! Hãy nói từ trái tim
bạn một cách trung thực nhất. Nếu muốn học hỏi những điều hay từ người khác thì
hãy tham khảo và ứng dụng một phần nhỏ nào đó thôi. Đừng biến bạn trở thành bản
sao của họ.
NÓI
NHỮNG ĐIỀU CẤM KỴ
Ngày
nay, từ cấm kỵ (taboo) đã vơi bớt nặng nề vì càng ngày chúng ta càng cởi mở hơn
với những tư duy, quan điểm mới. Trên màn ảnh, truyền hình hay sách vở, có nhiều
điều cấm kỵ đã cất cánh bay đi bởi chúng không còn hợp thời. Thập kỷ 90 khác với
50 hay 60, thế kỷ 21 thông thoáng hơn thế kỷ 20. Những giá trị từ quá khứ không
phải là sai, đơn giản là nó không còn phù hợp nữa ở thời kỳ mới, thế thôi. Trong
phim “Cuốn theo chiều gió”, Clark Gable vai Rhett Buttler nói với Vivien Leigh
vai Scarlett O’Hara rằng: “Tiểu thư ơi, thật ra tôi có chửi rủa ai đâu”. Đến
ngày nay thì cuộc trao đổi của họ quả đã trở nên bình thường rồi đấy.
Nhưng
có những đề tài bạn nên tránh đi. Ví dụ về chính trị và tôn giáo. Hoặc những
điều mang tính rất riêng tư và tế nhị. Cho dù cuộc trò chuyện có thông thoáng
cởi mở đến đâu, bạn không thể đụng ai cũng hỏi tọc mạch rằng: “Lương anh bao
nhiêu?” Hoặc mới vừa quen một cô gái mà bạn lại cắc cớ hỏi: “Cô nghĩ như thế nào
về chuyện phá thai?”. Chắc chắn người đối diện sẽ nhìn lại bạn bằng một “đôi mắt
hình viên đạn”.
Bạn
phải tự đánh giá rằng mối quan hệ của bạn thân thiết ở mức độ nào, sau đó mới có
thể phá vỡ những điều cấm kỵ khi nói chuyện. Với một người bạn chí thân thì dĩ
nhiên chúng ta có thể bàn về chuyện lương bổng. Trong một nhóm bạn lâu năm thì
cũng có thể thẳng thắn và thành thật làm sáng tỏ những vấn đề “gai góc” riêng tư
như việc quan hệ giới tính chẳng hạn. Nhưng nói chung, hãy hết sức thận trọng.
Đừng dại dột gây nên không khí căng thẳng hay ngượng ngùng vì những điều cấm kỵ
mà bạn đề cập không đúng chỗ, đúng đối tượng.
Phải
biết tìm hiểu và đánh giá về người đối diện: Họ có thể hiểu vấn đề đó không, họ
có quan tâm đến sự kiện này không… để khơi mào đề tài nói cho phù hợp chứ không
bị “lạc quẻ”. Bởi ngày nay, chìa khóa thành công trong cuộc nói chuyện là sự
thích hợp (relevance).
CHƯƠNG
III: CHUYỆN TRONG XÃ HỘI
NHỮNG
MÔI TRƯỜNG THƯỜNG GẶP:
•
Nói ở những buổi tiệc, đám cưới, lễ tang
•
Câu hỏi tuyệt vời nhất
• Những
cách “rút lui” lịch sự
•
Làm thế nào để bắt chuyện trở lại
• Trò
chuyện với những người nổi tiếng
Trong
xã hội có vô vàn những tình huống giao tiếp. Chúng muôn màu muôn vẻ, từ nhỏ tới
lớn, từ bình thường cho đến tối quan trọng. Trò chuyện chia vui trong đám cưới
dĩ nhiên khác với phân ưu nơi đám tang. Nhưng dù ở nơi đâu, bạn cũng nên nằm
lòng một nguyên tắc chung nhất: lắng nghe và cởi mở.
Ở
NHỮNG BUỔI TIỆC
Đối
với tôi, lần dự tiệc đông đúc khách khứa nào cũng khá hấp dẫn và mang chút thách
thức. Trong một căn phòng ồn ào náo nhiệt, dù giọng nói của bạn lớn cỡ nào cũng
sẽ bị lấn át đi. Tôi không uống rượu nên không có cớ mang chiếc ly thủy tinh
sang trọng trên tay để đi chào hỏi người này người nọ. Tôi chỉ thường khoanh tay
trước ngực một cách thoải mái. Có thể mọi người thấy vậy sẽ đánh giá: “Larry
King khép nép quá!”, nhưng không sao, tôi sẽ bắt chuyện với một ai đó mà. Tôi
không dè dặt đâu và nếu chịu tiếp chuyện với tôi, bạn sẽ thấy tôi cởi mở lắm
đấy. Ở buổi tiệc bạn không nên cho phép mình trầm mặc hay quá ư nghiêm nghị. Hãy
hòa nhập vào tốp đông nào đó, tự giới thiệu sơ nét về mình và nhanh chóng nở nụ
cười hưởng ứng đề tài đang rôm rả.
Thường
thì ở những buổi tiệc lớn nhỏ, chúng ta sẽ gặp chí ít một hoặc vài người quen
biết trước, như anh hàng xóm, cô đồng nghiệp… Điều này sẽ giúp bạn dễ dàng khơi
mào một câu chuyện. Hãy nghĩ rằng họ cũng như bạn, và có điểm tương đồng với
bạn, nên việc kiếm một đề tài để nói thì không khó chút nào!
CÂU
HỎI TUYỆT VỜI
Đặt
câu hỏi như thế nào cũng là một bí quyết giao tiếp. Tôi có tính tò mò về mọi
thứ, nên khi đi dự tiệc tôi luôn hỏi câu: “Tại sao?”. Một anh bạn nói rằng cả
gia đình anh ta sẽ chuyển đến sống ở một thành phố khác. Tại sao vậy? Một cô gái
vừa đổi nghề. Tại sao thế? Có ai đó vừa bước chân vô ngành cảnh sát, ồ, dĩ nhiên
là tôi sẽ hỏi tại sao ngay…
Trong
những chương trình truyền hình, có lẽ tôi là MC sử dụng câu hỏi này nhiều nhất.
Tôi nghĩ đây là câu hỏi hết sức tuyệt vời. “Tại sao?” – thật đơn giản, dễ dàng,
hiệu quả! Nếu muốn khơi mào cho câu chuyện sống động và thú vị, bạn hãy hỏi:
“Tại sao?”
BIỆN
PHÁP “RÚT LUI” LỊCH SỰ
Nếu
bạn cảm thấy chán hay nghĩ là đã tới lúc cần kết thúc cuộc trò chuyện, xin mách
bạn một phương pháp hết sức hiệu nghiệm để rút lui ngay lập tức. Hãy nói rằng:
“Xin lỗi, tôi phải đi vệ sinh”. Tỏ ra một chút “khẩn cấp” và chẳng có ai nỡ giữ
bạn lại đâu! Khi quay lại, bạn có thể bắt đầu một câu chuyện khác với một người
nào đó.
Hoặc
nếu thoáng thấy người quen ở gần đó, ví dụ bạn đó tên là Stancey chẳng hạn, thì
bạn có thể hô lên: “Stacey này, bạn có biết Bill không?”. Lúc Stacey đến bắt tay
Bill thì bạn có thể lựa lời nói: “Mình biết hai bạn có nhiều chuyện để nói, vậy
chút xíu mình sẽ quay lại nhé!”. Dĩ nhiên trong một bữa tiệc thật đông đúc thì
sẽ không ai trách nếu không thấy bạn quay trở lại. Có điều nếu Bill là người nói
chuyện vô vị và nhàm chán, thì Stacey chắc sẽ khó “tha thứ” cho bạn! Bởi vậy tốt
nhất là nên tự mình xử lý tình huống tế nhị này.
Sau
đây là một vài câu nói mà bạn có thể sử dung:
1.
“Món ăn này sao dở quá, mình đi kiếm món khác đây”.
2.
“Thứ lỗi cho mình nhé, mình đến đằng kia chào ông sếp một tiếng”.
3.
“Ô, thằng bạn đằng kia lâu lắm rồi mình chưa gặp, có lẽ mình qua đó một lát
nhé.”
Điều
quan trọng là bạn đừng quá bận tâm về việc rút lui. Đừng tốn quá nhiều thời gian
để nhìn ngó xung quanh tìm ai đó rồi cố tình biện giải lý do ra đi của mình. Hãy
xem việc rút lui của bạn là một điều hết sức tự nhiên. Nhất là đừng bao giờ để
người khác nghĩ rằng bạn không muốn nói chuyện với họ. Hãy nói đơn giản là: “Nói
chuyện với anh thì thích thật!” như thế cũng đủ lịch sự và làm cho người đối
thoại với bạn cảm thấy vui. Rồi từ tốn rút lui cũng không khiếm nhã.
CÁCH
QUAY TRỞ LẠI CUỘC TRÒ CHUYỆN
Có
lúc rút lui thì hẳn sẽ có lúc bạn muốn quay trở lại nhóm trò chuyện cũ. Và đây
là một kỹ năng mà tôi không hề đánh giá thấp. Nếu bạn không là một MC chuyên
nghiệp, bạn cũng có thể khéo xử trí tình huống này.
Sau
đây là những phương pháp mấu chốt:
+
Chọn một đề tài liên quan đến tất cả mọi người
Hãy
đặt những câu hỏi mà mọi người đều có thể nói lên quan điểm riêng của mình. Bắt
đầu từ những chuyện thường nhật trong cuộc sống chứ đừng đụng đến đề tài quá hóc
búa. Cũng nên tránh tối đa những đề tài ít người biết đến, hay chỉ chuyên gia
mới bàn tới nổi.
+ Lưu ý quan điểm người khác
Chớ
huyên thuyên nói về quan điểm của bạn. Bạn sẽ được người ta nhớ đến nhiều hơn
nếu hỏi về quan điểm của họ. Henry Kissinger – người dùng cả đời mình để nghiên
cứu về ngôn ngữ nói – rất coi trọng nguyên tắc này. Thậm chí trong những vấn đề
thuộc lĩnh vực tinh thông của mình, Kissinger vẫn hỏi người đối diện: “Bạn nghĩ
gì về vấn đề này?”
+
Giúp người rụt rè ít nói trong nhóm
Tôi
luôn chú ý đến cách làm sao để tất cả các bạn hữu đều tham gia vào bàn tròn. Đặc
biệt đối với những người bản tính rụt rè hay không thích nói nhiều. Nếu người
bên trái của tôi rất năng cười nói còn người bên phải lại im thin thít, nhiệm vụ
của tôi là phải tạo sự hào hứng cân bằng cho cả hai bên. Tôi luôn chú ý đến
những người rụt rè, ít nói, quan sát từng phản ứng nhỏ của họ đối với đề tài
đang được bình luận sôi nổi. Chú ý xem họ có muốn nói gì hay không và sử dụng
ngay câu hỏi của Henry Kissinger: “Còn bạn, bạn nghĩ gì về vấn đề này?”. Khi ấy
sự rụt rè sẽ thối lui và người ấy sẽ lên tiếng tham gia vào câu chuyện.
Hỏi
về các vấn đề mà họ hoàn toàn có thể trả lời được. Nếu đề tài về giáo dục, bạn
có thể hỏi: “Hình như con gái anh đang học ở trường trung học X. phải không? Dạo
này cô bé ấy học hành ra sao?”
+
Đừng độc chiếm câu chuyện
Điều
nguy hiểm trong giao tiếp cộng đồng là bạn muốn độc chiếm câu chuyện. Hãy chỉ
nên nói những nét chính yếu, cắt xén và cô đọng lại câu chuyện dài lê thê của
bạn. Đừng nói quá nhiều chuyện vì ngoài chuyện của bạn ra còn nhiều câu chuyện
của những người khác muốn thảo luận nữa.
Nói
quá nhiều (overtalk) chẳng tạo nên một thiện cảm nào nơi người nghe cả. Thậm chí
nó còn phá vỡ những ấn tượng tốt đẹp mà trước đó bạn đã cố công tạo dựng. Người
nói quá nhiều sẽ bị nhàm chán, hoặc có thể phải trả một giá đắt: Đánh mất sự tín
nhiệm.
+
Chớ nghĩ rằng bạn đang nói với những bậc “giáo sư, tiến sĩ”
Ở
nơi công cộng, bạn nên nhớ rằng không phải ai cũng là một chuyên gia hiểu biết,
vì vậy chớ đưa ra những vấn đề ra vẻ trí thức cao siêu hay đòi hỏi người đối
diện phải trả lời rốt ráo, khoa học. Không nên dò hỏi quá cặn kẽ, chất vấn người
ta đến “đường cùng” như thể họ đang phải trải qua một kỳ thi vấn đáp
vậy.
Sử
dụng những từ ngữ quá ngắn, quá khó hiểu, những thuật ngữ chuyên ngành ít phổ
biến cũng có…tác hại hai chiều. Thứ nhất, người nghe khổ sở vì không hiểu nổi.
Thứ hai, bạn sẽ bị mang tiếng xấu là người hay khoe mớ kiến thức “vĩ mô”, hoặc
là người không đủ trình độ để diễn giải rõ ràng cụ thể! Liệu sau đó còn ai muốn
nói chuyện với bạn?
+
Câu hỏi “Chuyện gì sẽ xảy ra nếu…?” (“What if?”)
Loại
câu hỏi này là một cách thức mà bạn không thể bỏ qua nếu muốn cuộc chuyện trò
thú vị và sinh động.
“Chuyện
gì sẽ xảy ra nếu Bin Laden bị bắt?”
“Nếu
may mắn trúng số, bạn sẽ mua cái gì trước tiên?”
Những
câu hỏi giả định kiểu này thì chẳng bao giờ giới hạn đề tài lẫn số lượng. Bạn có
thể luôn nghĩ ra chúng với nhiều điều thú vị hơn nữa. Câu chuyện sẽ được tiếp
nối sống động hơn. Và những câu trả lời thì muôn màu muôn
vẻ.
Hãy
chọn những đề tài liên quan đến mọi người, không phân biệt giới tính, tuổi tác
hay địa vị xã hội. Bất cứ ai cũng có thể trả lời và tranh luận sau câu hỏi giả
định của bạn. Vậy là bạn thành công!
Có
một câu hỏi mà tôi thường đặt ra khi gặp gỡ nhiều người ở các buổi tiệc…
Giả
sử bạn ở trên một hòn đảo với duy nhất một người nữa là bạn thân của bạn, anh ấy
sắp qua đời vì bệnh ung thư. Trước khi mất, anh tiết lộ với bạn rằng không ai
biết anh ta có 100 ngàn đô la trong ngân hàng. Anh ta nói cho bạn biết mật mã
rút tài khoản, nói tâm nguyện cuối rằng muốn trao số tiền ấy cho cậu con trai
sắp thi vào đại học. Sau đó, anh ta qua đời. Nhưng cậu con trai ấy là một tay ăn
chơi lêu lổng và chẳng có ý muốn học hành gì cả. Nếu trao cho hắn số tiền ấy,
chắc chắn hắn sẽ nướng ngay vào sòng bạc và các hộp đêm trong phút chốc. Trong
khi đó con trai của bạn lại là một đứa chăm chỉ, cũng sắp thi đại học và khát
khao trở thành bác sĩ. Vậy thì, bạn sẽ đưa số tiền đó cho
ai?!
Tôi
đã kể chuyện và hỏi câu hỏi trên với rất nhiều người, từ những nguyên thủ quốc
gia đến những anh lính mới nhập ngũ. Và cho dù hỏi với bất cứ ai thì bao giờ tôi
cũng tạo ra một cuộc tranh luận vô cùng thú vị và “gay cấn”. Mỗi người đều có ý
kiến riêng của họ. Nhưng ai cũng thích thú và hào hứng. Đôi khi câu chuyện này
được tranh luận suốt cả bữa tối.
Một
tổ chức tên gọi là Mensa tập trung nhiều người tài trí trên khắp thế giới. Tổ
chức này thường thích đưa ra những vấn đề tranh luận thú vị đề cập đến cuộc sống
con người, khuyến khích sự động não và tư duy logic.
Chúng
ta hãy thử tìm hiểu hai câu chuyện thú vị dưới đây của họ:
1.
“Có bốn người đàn ông trong một hầm mỏ. Không may hầm mỏ bị sập. Họ cố gắng
thoát ra ngoài nhưng chỉ có một lỗ thông duy nhất lên mặt đất. Bốn người xếp
hàng rồi đo xem ai cao nhất. Không may người cao nhất trong nhóm lại là người
mập nhất! Chỉ anh ấy mới với tay được tới cái lỗ, và khi đang leo lên lưng chừng
thì bị kẹt cứng. Theo bạn thì ba người còn lại ở bên dưới sẽ làm gì? Có nên kéo
anh vừa cao vừa mập rơi xuống lại để lỗ thông thoáng khí hay không? Liệu bọn họ
có đánh nhau để giành phần thoát hiểm trước không? Và nếu là một trong số họ thì
bạn sẽ thoát hiểm bằng cách nào?”
2.
“Giả sử một vị thần ban cho bạn phép tàng hình thì bạn sẽ làm gì?” Đề tài này
được đưa ra bàn luận trong một lần tôi có dịp đến tham dự buổi họp mặt của nhóm
Mensa. Một người nói rằng sẽ sử dụng phép tàng hình để làm việc thiện giúp
người. Nhưng không phải ai cũng tốt bụng như thế. Một người nói sẽ lợi dụng việc
tàng hình để việc kinh doanh trở nên tiến triển hơn. Trời ạ, nếu có một con ma
vô hình lọt vào thao túng thị trường chứng khoán, ắt hẳn sẽ biến một kẻ vô gia
cư hóa thành tỷ phú giàu cỡ Bill Gates chứ chẳng chơi. Người khác lại nói ông ta
sẽ tới ngay trường đua ngựa để lấy trộm những thông tin mật và sẽ có khối tiền.
Không thể phủ nhận năng lực siêu nhiên này sẽ giúp bạn có thể thống trị cả thế
giới. Nếu được tàng hình bạn sẽ làm gì đây, hoạt động từ thiện hay sinh lợi
riêng cho bạn?
Cuối
cùng, có thể khẳng định dạng câu hỏi giả định này có rất nhiều tác dụng. Ở những
thời điểm cuộc trò chuyện đang kéo dài lê thê để khơi ngòi cho một đề tài mới
hấp dẫn. Tuy nhiên bao giờ cũng vậy, bạn cần đặt câu hỏi giả định đúng lúc đúng
nơi, nội dung cũng phù hợp và chừng mực. Ví dụ khi bạn nói chuyện với người tu
hành thì đừng “giả định” những việc trần tục quá. Nói chuyện với vợ của bạn mình
mà “giả định” rằng “Nếu tối nay chồng chị đi chơi với ai đó…” thì quả là thiếu
tế nhị! “Giả định kiểu này có thể dẫn đến kết cục thảm hại là bạn sẽ nhận được
cái tát trời giáng từ bà vợ, chưa kể sau đó tới lượt ông chồng tính chuyện phải
quấy với bạn nữa. Tóm lại, ý của tôi là chúng ta chỉ nên châm ngòi cho một câu
chuyện hấp dẫn chứ đừng dại dột châm ngòi cho một quả bom xung
đột!
+
Quan tâm đến khung cảnh xung quanh
Những
người tổ chức tiệc tùng có kinh nghiệm thường trang hoàng gian phòng, nhà cửa
sao cho không khí thật thân mật và thoải mái. Tùy sự lựa chọn của bạn, hoặc mang
tính khoa học hoặc tính nghệ thuật, một lọ hoa mềm mại hay những vật trang trí
có góc cạnh, tất cả đều có tác dụng không nhỏ đến tâm lý người dự tiệc. Tôi
không phải là một chuyên gia về hoa, cũng không phải kiến trúc sư thiết kế,
nhưng tôi có thể thuật lại cho các bạn nghe vài điều về cách bố trí gian phòng
quay hình của chương trình “Larry King Live” trên đài CNN của tôi.
Cái
ghế của tôi cũng như của các vị khách mời đều được làm bởi các nhà thiết kế
chuyên nghiệp hợp tác với CNN. Họ đã thành công trong việc tạo ra một không khí
mang lại cảm giác thân mật, thoải mái giữa chủ và khách từ những chiếc ghế ngồi
này. Trên bàn chúng tôi chẳng có một bông hoa nào, phía sau cũng không có những
bức tranh khổng lồ nào về quang cảnh New York hay Washington làm phông cả. Chúng
tôi chỉ có những chiếc ghế “phối cảnh” với một tấm bản đồ treo trên tường. Đơn
giản nhưng hài hòa. Tôi nghĩ thế. Cám ơn những nhà thiết kế có óc sáng tạo thật
độc đáo này!
Khung
cảnh bạn chọn để bạn bè cùng nhau trò chuyện thì không cần quá màu mè. Cũng
không vì chỗ đẹp mà quên đi thời điểm có hợp lý không. Ví dụ nếu nhà bạn có một
khoảng sân vẫn thường là chỗ rượu trà lý tưởng, nhưng hôm nay thời tiết nóng bức
oi nồng thì bạn nên chuyển vào trong nhà có quạt hay máy lạnh. Ngoài ra hãy sắp
xếp chỗ ngồi một cách hợp lý. Phòng chật thì bảo khách ngồi gần, nhà rộng thì
mời khách ngồi thưa ra. Nếu không đủ chỗ ngồi thì linh động tổ chức tiệc đứng
(buffet). Không có gì khiến người ta cảm thấy khó chịu hơn khi suốt bữa tiệc
phải nhúc nhích trong một cái bàn chật hẹp.
+
Trò chuyện với người khác phái
Việc
trò chuyện với người bạn khác phái, nhất là giữa hai người vừa mới quen nhau, từ
xưa đến nay vẫn được thừa nhận là không phải dễ. Ngay tôi cũng cho rằng việc này
rất dễ… thất bại.
Thời
xưa, trong những buổi dạ tiệc, một chàng trai đến bên một cô gái chỉ dám bắt
chuyện nhẹ nhàng như thế này: “Trông cô thật xinh đẹp!” hay “Anh đã từng gặp em
trước đây chưa nhỉ?” Giờ đây khoảng cách “giữ kẽ” được thu ngắn lại ít nhiều.
Chúng ta có thể bắt đầu với vẻ bớt e ngại hơn, dạn dĩ hơn. Xã hội ngày càng văn
minh, ranh giới và sự phân biệt nam nữ ngày càng ít đi. Nhưng dù sao thì bạn
cũng nên cẩn trọng. Và điều này còn tùy thuộc vào sự khác biệt giữa các nền văn
hóa, quan niệm đạo đức ở mỗi nơi nữa.
Bắt
chuyện với người khác phái sao cho không nhút nhát mà vẫn giữ được sự lịch lãm
quả không dễ dàng. Vấn đề này không chỉ riêng ở phái nam. Phái nữ cũng bận tâm
về nó. Ở nữ giới còn khó khăn hơn bởi họ có những điều kiêng kỵ đặc trưng.
Nếu
bạn là một cô gái, bạn vẫn có thể tha hồ trò chuyện với các anh bạn ở một bữa
tiệc thân mật. Nhưng ở nơi công cộng, nếu quý cô bỗng dưng ngẫu hứng, đơn thương
độc mã đến bên một chàng bảnh trai (chưa hề quen biết) để bắt chuyện thì phải
hết sức khéo léo, nếu không muốn bị chê là “mất duyên con gái”.
Khi
tôi còn ở lứa đôi mươi ở trường trung học, con gái bị cấm đoán gọi điện thoại
cho bạn trai là điều đương nhiên. Các bậc cha mẹ quan niệm rằng con gái của họ
không được phép gọi cho bọn con trai mà phải đợi “phe kia” gọi trước mới phải
đạo. Việc làm quen hay hỏi chuyện đều ưu tiên cho nam giới. Cho dù ở bất cứ tình
huống nào đi nữa, phái nữ cũng không được phép “đi trước” phái nam. Bên cạnh đó,
còn có những luật lệ hà khắc bất thành văn nhưng lan rộng trong xã hội. Chẳng
hạn như việc tặng quà. Hồi đó tôi chẳng bao giờ dám tặng một chiếc ví tay cho
bạn gái! Một quyển sách hay cũng không dám nốt! Nói chi đến chuyện tặng một
chiếc ví đầm… Nghe có vẻ vô lý, nhưng quả thật dạo ấy những món quà như thế này
được coi là riêng tư và kém tế nhị nếu mang đi tặng. Vậy, người ta thường tặng
nhau cái gì? Một chiếc cà vạt, một đôi găng tay, hay một cành hoa violet…thì
cũng chấp nhận được. Thật là khó khăn và rắc rối.
Ngày
nay tất cả những điều cấm kỵ đó đã đi vào dĩ vãng. Những món quà tặng người yêu
thì luôn luôn không có giới hạn và thậm chí còn… bay cao ngoài sức tưởng tượng.
Việc cô gái gọi điện cho chàng trai thì quá bình thường. Có gái hỏi chuyện trước
cũng vô cùng bình thường. Vì vậy hãy trở lại vấn đề chính của chúng ta: Làm thế
nào để trò chuyện ăn ý với người bạn khác giới.
Bạn
biết không, Arthur Godfrey đã khuyên tôi chỉ duy nhất mấy chữ: “Tự nhiên mà
nói!”. Một lời khuyên chí lý! “Tự nhiên” bao giờ cũng giúp ta tự tin và thoải
mái, có vậy mới nói năng trôi chảy, không ấp úng ngượng nghịu. Thế là trong lần
đầu gặp nàng, tôi đã “tự nhiên mà nói” rằng: “Chào cô, tôi thực sự chẳng giỏi
giang gì về việc này. Cái việc trò chuyện với quý bà quý cô ấy mà… Nhưng không
hiểu sao tôi cứ muốn được trò chuyện với cô trong giây lát. Tên của tôi là Larry
King, rất hân hạnh được làm quen với cô!”
Bạn
hãy thử hỏi chuyện theo cách của Godfrey xem. Nếu cô ấy đáp lại lời bạn thì bạn
sẽ có một cuộc nói chuyện thú vị. Nếu không thì xem như bạn bị “lạc quẻ”. Bởi
nếu không có sự hưởng ứng từ đối phương thì dù cố gắng cuộc trò chuyện cũng
chẳng đi đến đâu cả.
Nhưng
ngược lại, nếu người ấy tỏ vẻ cũng muốn tán gẫu với bạn thì bạn sẽ nói về những
việc gì?
-
“Này, mọi người hình như ai cũng thắc mắc Mike Tyson có được cấp giấy phép lên
võ đài nữa hay không, em thì nghĩ sao?”
-
“Tôi vừa biết tin giá vàng giảm, anh có nghĩ là nó sẽ giảm nữa hay không?”
Những
câu hỏi như vậy có hai mục đích: giúp cho các bạn làm quen với nhau, hiểu biết
về nhau rõ hơn so với những lời giới thiệu sơ lược ban đầu; và đây cũng là dịp
để “đo thử” kiến thức của đối phương, bạn sẽ bắt đầu biết họ thuộc trình độ nào,
có quan tâm thời sự hay không…
Nếu
cô gái mà bạn hỏi câu thứ nhất lập tức trả lời bạn rằng, “Tôi tiếc khi Mike
Tyson không được cấp phép”, chứng tỏ cô ấy rất quan tâm sự kiện trên. Nhưng nếu
cô ấy nói: “Ồ, tôi chẳng biết gì về Mike Tyson cả, sao hắn không được đấu nữa
vậy?”, điều này có nghĩa là bạn cần kể qua loa sự việc, nói đôi chút suy nghĩ
của mình rồi nhanh chóng bắt sang một đề tài khác là vừa.
Tương
tự, với câu hỏi thứ hai, nếu nhận được câu trả lời: “Sáng nay tôi có đọc một bài
báo phân tích giá vàng giảm…” thì bạn có thể thoải mái kết nối đề tài giá vàng
với anh ấy.
Lời
khuyên của tôi là, khi nói chuyện với người khác phái bạn phải nhanh chóng biết
về đối phương càng nhiều càng tốt. Hãy thu hút sự chú ý của họ bằng cách nói đến
những vấn đề thuộc lĩnh vực sở trường của bạn. Và phải nói về nó một cách thật
tự nhiên. Nếu bạn là người hóm hỉnh có khiếu pha trò, hãy xem cô ta có thích sự
vui nhộn hay không. Nếu bạn là người nghiêm nghị thì hãy xem anh ấy có nghiêm
nghị hay không. Nếu bạn thích thể thao hay điện ảnh, cũng nhất thiết phải xem
đối phương có thích như bạn hay không. Trong trường hợp người ấy tỏ ra không
thích thú hoặc lưu tâm gì tới những lời nói của bạn, tốt nhất là nên rút lui một
cách tế nhị. Nhất định sẽ có một ai đó trong nhóm đông thích hợp để chuyện trò
cùng bạn.
NHỮNG
BỮA ĂN TỐI THÂN MẬT
Trò
chuyện trong những bữa ăn tối thân mật đối với tôi dễ dàng hơn nhiều. Tôi nghĩ
rằng các bạn cũng cảm thấy như vậy. Vì trong dịp này hầu hết mọi người đã quen
biết nhau cả nên việc trò chuyện sẽ thuận lợi và ăn ý hơn.
Tạo
một không khí rôm rả trên bàn ăn ư? Không khó! Chỉ cần ta đề cập đến những sự
kiện nóng bỏng mà ai cũng có thể bàn luận, đóng góp ý kiến. Đôi khi có những
việc ngoài ý muốn, chẳng hạn một người nào đó vừa trải qua một ngày làm việc
thất bại, hay có chuyện riêng tư chán nản…Lúc ấy nên tế nhị và đừng đề cập đến
chuyện không vui của cá nhân họ, hãy nói về những đề tài thoải mái và hào hứng
hơn.
TIỆC
CƯỚI, SINH NHẬT, LỄ TANG…
Tiệc
cưới, tiệc sinh nhật… là dịp để những người quen thân tụ tập lại và chung vui
với nhau. Ở những nơi này bạn có thể trò chuyện với mọi người một cách thoải mái
nhất, dù cho bạn có quen thân với họ hay không.
-
“Anh có quen cô dâu không? Tôi là bạn thân của cô ấy. Nhưng đến bây giờ tôi mới
biết mặt chú rể đấy. Cô ấy rất dễ thương, gia đình cũng đàng hoàng
lắm…”
Bạn
có thể tha hồ tán gẫu với người mới quen về cô dâu, về chú rể, về những việc
đang diễn ra trong bữa tiệc… “Anh có biết họ sẽ đi nghỉ tuần trăng mật ở đâu
không? Anh quen với bên đàng trai như thế nào?” Có rất nhiều, rất nhiều đề tài
để bạn trò chuyện.
Trái
lại, việc phân ưu sẽ nhiều hơn nơi tang lễ. Một nguyên tắc cơ bản khi nói chuyện
với những thành viên trong gia quyến người mất là: “Lựa lời mà nói”. Đừng nói
những gì không thích hợp hay những gì thừa thãi. Không nên chia buồn bằng câu
nói: “Tôi biết anh rất buồn, rất đau khổ…” Vì câu nói này là thừa. Lời chia buồn
quá thống thiết càng làm cho gia quyến đau đớn hơn mà thôi. Càng tệ hại hơn khi
ai đó chia buồn rằng: “Bi kịch làm sao, đau đớn làm sao”, hay “Đây quả là một
mất mát khủng khiếp”. Trước khi nói những lời như vậy, tại sao bạn không nghĩ
rằng khi nghe nó tang chủ còn xốn xang đến chừng nào.
Nên
nói những gì? Hãy kể về những kỷ niệm, những ký ức còn đọng lại về người quá cố.
Tôi còn nhớ ở lễ tang của John, tôi đã nói rằng: “Tôi sẽ không bao giờ quên được
buổi tối thứ sáu hôm ấy, lúc tôi ở bệnh viện bên John trong những giây phút cuối
cùng. Rồi chúng ta đưa anh về nhà giữa một cơn mưa tầm tã…”
Nếu
bạn quen thân với gia quyến thì hãy gợi lại những điều vui vẻ: “Anh có nhớ Fritz
kể chuyện hài làm bạn bè thích như thế nào không? Những chuyện cậu ấy kể là
những chuyện khôi hài nhất mà tôi từng được nghe”. Có thể khi nói về những điều
đó, bạn đã thắp nên một ngọn nến giữa không gian u buồn ảm đạm nơi lễ tang. Đặc
biệt là những chuyện mà gia quyến không hề biết về người đã mất, thì đây là dịp
để bạn có thể chia sẻ với họ những kỷ niệm quý báu ấy.
Nếu
không biết rõ về người quá cố thì bạn có thể nói về những thành tựu mà ông ấy
(hay bà ấy) đã đạt được. Như họ đã từng là những “viên ngọc sáng chói” ra sao,
con cái của họ thành đạt thế nào… Ở tang lễ, bạn không cần quá băn khoăn trăn
trở mình nên nói những gì. Hãy thử đặt mình là thành viên trong gia quyến, lúc
ấy bạn muốn nghe những gì? Những điều càng đơn giản, càng thành thật càng tốt.
Bởi suy cho cùng trong hoàn cảnh này mọi người sẽ chẳng để ý xem bạn ăn nói có
tài hoa không, bạn có là một nhà diễn thuyết sắc sảo không. Chỉ cần nói một cách
chân thành rằng: “Tôi xin chia buồn. Chúng ta đã thật sự mất cô ấy” thì cũng đã
đủ.
Nếu
bạn là người được chọn làm đại diện để phát biểu ở tang lễ thì những điều cơ bản
cũng như tôi vừa trình bày. Hãy nói một cách đơn giản nhất và chân thành nhất.
Tuy không phải là chuyên gia nhưng tôi đã từng trải qua kinh nghiệm
này:
Tháng
10-1993, Bob Woolf, người bạn và đồng sự thân thiết nhất của tôi đã vĩnh viễn ra
đi một cách đột ngột. Tôi quen biết gia đình Bob Woolf khá lâu và luôn giữ một
mối quan hệ thân thiết. Tôi đã thường xuyên cộng tác với Bob lẫn cô con gái tài
giỏi của ông là Stacey Woolf. Trong ký ức của tôi, Bob luôn là một con người
lịch lãm, tài ba và có óc khôi hài. Tôi rất kính nể Bob. Tất cả chúng tôi khi
đón nhận tin anh qua đời đều bị sốc mạnh. Bob mất trong lúc đang ngủ vào một
chiều cuối thu ở Florida, chỉ vài ngày sau khi anh đứng ra tổ chức lần sinh nhật
thứ 60 của tôi ở Washington. Stacey đã mời tôi là một trong năm người phát biểu
tại lễ tang. Lúc ấy tôi vừa cảm thấy vinh dự vừa cảm thấy bối rối vì tôi thật sự
không biết mình phải nói gì. Tôi vẫn đang choáng váng trước sự ra đi của Bob.
Trong tâm trí không tỉnh táo này, làm sao biết nên hay không nên nói những gì.
Liệu tôi có nói điều gì không phải hay không? Tôi cố trấn tĩnh và tự nhủ hãy tự
tin lên, cứ nói những gì mà mình nghĩ lúc đó.
Tôi
là người phát biểu sau cùng. Bốn người đầu đều nói rất hay, nhất là vị giáo sĩ
người Do Thái của Bob. Và tới lượt tôi… Có thể nói đây là bài phát biểu khó khăn
nhất trong cuộc đời tôi. Nhưng thật ra đó cũng không phải là một bài diễn văn.
Đó chỉ là những cảm xúc và hồi tưởng trong ký ức mà tôi chia sẻ với gia đình Bob
Woolf, như tất cả những ai từng rơi vào hoàn cảnh bối rối này.
Tôi
đứng cạnh quan tài đóng chặt của người bạn thân yêu, cảm nhận rõ giây phút chia
ly đau đớn. Đột nhiên khi nhìn thấy ánh mắt buồn bã của Stacey và những người
khác trong gian phòng, tôi biết rằng ai cũng đang chịu đựng nỗi đau như tôi. Tôi
biết mình phải kiềm chế cảm xúc lại. Và tôi bắt đầu nói:
“Bob
có hai người bạn thân trùng tên Larry, và tôi là người bạn Larry thứ hai của anh
ấy. Khi tôi và Larry Bird cùng gọi điện đến thì Bob chẳng biết nên nói chuyện
với người nào…”
Những
lời đầu tiên này đã làm vài người tủm tỉm. Sinh thời Bob rất hài hước và vui
nhộn, lúc nào cũng muốn pha trò. Thế nên tôi tiếp tục nói:
“Quý
vị biết đấy, Bob rất thích chụp hình. Đi đâu anh ấy cũng hay muốn chụp chọt một
cái gì đó. Nếu bạn hỏi phát minh vĩ đại nhất trong lịch sử là gì thì Bob sẽ trả
lời ngay về sự ra đời của cái máy ảnh…”
Thế
là chúng tôi đã có được một vài phút giây thư thả trong không khí u buồn căng
thẳng. Tôi cảm thấy có lẽ mình đã đi đúng hướng. Tôi đã chọn được cách thích hợp
để nói về Bob. Thiết nghĩ trong những tình huống như thế này, bạn hãy lắng nghe
chính bản năng của mình. Bản năng sẽ mách bảo bạn nên nói cái gì và cái gì không
nên nói. Nếu như cảm thấy rằng người khác muốn nghe những ký ức, một kỷ niệm hay
một câu nói trước đây của người quá cố, thì hãy kể lại. Tất nhiên, sẽ có những
điều không nên đề cập tới, thì đừng nói ra. Nhất là đừng để ký ức tràn về như
một thác nước rồi thao thao bất tuyệt.
Việc
phát biểu ở lễ tang của Bob đối với tôi không chút dễ dàng. Và tôi biết ai ở
tình huống như tôi cũng vậy. Nhưng chúng ta phải biết kiềm nén sự xúc động lại,
để nói một cách chân thành, để bày tỏ tấm lòng với người bạn đã mất và chia sẻ
nỗi đau này cùng người thân trong gia quyến
Sau
hết, chắc tang lễ là điều không ai muốn nhưng chúng ta vẫn phải đến đó vì cùng
một lý do như nhau: chúng ta yêu người bạn, người thân của chúng ta. Không ai
đến đưa tang Bob Woolf để nghe Larry King nói! Chúng tôi, tất cả chúng tôi, đến
đó vì Bob và vì còn nợ anh ấy một lời chào tạm biệt.
Đó
là chia sẻ của tôi dành cho bạn. Nếu một ngày nào đó bạn ở vào vị trí của tôi và
nói trước một lễ tang, hãy nhớ đi nhớ lại rằng người ta đến đó không phải để
nghe bạn nói. Họ đến để bày tỏ niềm tiếc thương vô hạn đối với sự ra đi của một
người đáng mến. Để hồi tưởng lại về lúc sinh thời của người quá cố. Hãy chia sẻ
nỗi buồn, niềm cảm thông sâu sắc với tang gia. Đôi lúc bạn cũng có thể pha vào
một chút khôi hài để làm vơi bớt không khí ảm đạm. Và nhớ là, nói càng ít càng
tốt.
TRÒ
CHUYỆN VỚI NHỮNG NGƯỜI NỔI TIẾNG
Đối
với nhiều người, trò chuyện với những người nổi tiếng là một thách thức khó
khăn. Nhất là khi họ “bị động” vì sự quá nổi tiếng của anh ấy (hay cô ấy).
Nếu
không chuẩn bị tâm lý trước thì bạn sẽ thật sự bối rối. Ngôi sao điện ảnh, các
ca sĩ hàng đầu, vận động viên lừng danh… Khi nói chuyện với họ đôi lúc bạn không
biết nói cái gì, vì bạn biết quá ít về nó hay thậm chí chưa từng đặt chân vào
lĩnh vực đó. Các ngôi sao vốn hay nhạy cảm, trò chuyện với họ bạn cần phải hết
sức khéo léo. Nếu bạn nói từ hồi còn bé xíu đã là một fan của họ thì có thể họ
sẽ nhăn mặt ngay. Họ nghĩ bạn ám chỉ họ đã già (dù ý của bạn không phải là như
thế). Còn các cầu thủ sẽ xem lời nói nay của bạn thật sự là một châm chích: “Hồi
xưa ba tôi dắt tôi đi xem anh đá hoài” (còn bây giờ thì không thèm xem nữa ư?!).
Nếu
nói rằng: “Tôi từng luôn nghĩ rằng tôi sẽ trở thành một ca sĩ nổi tiếng (hay một
diễn viên điện ảnh, một tuyển thủ bóng đá)” thì câu nói này sẽ giảm đi phần nào
sự lẫy lừng của ngôi sao mà bạn đang trò chuyện. Họ sẽ nghĩ rằng ý bạn nói bất
cứ ai cũng có thể làm được như họ.
Trong
những chương trình của tôi trên truyền hình, tôi đã trò chuyện với rất nhiều
người nổi tiếng ở mọi lĩnh vực. Tôi có thể khẳng định với bạn rằng, các ngôi sao
cũng thích một cuộc trò chuyện bình thường như tôi với bạn mà thôi. Trò chuyện
với họ tôi không đặt nặng ấn tượng rằng mình đang trò chuyện với một người nổi
tiếng. Nếu như bị chi phối bởi danh tiếng lẫy lừng của họ, thì bạn sẽ thất bại
ngay! Họ cũng là con người như chúng ta. Và họ cũng có những cảm xúc như chúng
ta, thích hay không thích những điều gì đó như chúng ta vậy thôi. Tôi đã thành
công khi trò chuyện với họ trong một không khí thoải mái.
Khi
có quan điểm như vậy, bạn sẽ thấy rằng được trò chuyện với những người nổi tiếng
là một dịp may thú vị. Họ là những con người đặc biệt và có ý tưởng cũng rất đặc
biệt.
CHƯƠNG
IV: TÁM ĐIỀU THƯỜNG THẤY Ở NHỮNG NGƯỜI
CÓ TÀI ĂN NÓI
NHỮNG
NGƯỜI THÀNH CÔNG LÀ NHỮNG NGƯỜI ĂN NÓI THÀNH CÔNG VÀ NGƯỢC
LẠI
Họ
có những bí quyết chung nào?
Hãy
học hỏi từ Frank Sinatra, Bill Clinton và Edward Bennett Williams
Hầu
hết những người thành đạt trong xã hội đều là những người ăn nói thành công.
Chẳng có gì ngạc nhiên khi điều ngược lại cũng nhiều phần đúng. Nếu như bạn cố
gắng phát triển khả năng ăn nói của mình thì bạn sẽ là một người thành công. Nếu
chưa thành đạt trong xã hội, bạn có thể thay đổi điều này bằng cách hãy làm cho
mình ăn nói giỏi hơn.
Tôi
nghĩ rằng không có người thành công nào mà không thể bày tỏ được chính mình. Có
thể họ không giỏi hùng biện trước đám đông, hay không giỏi diễn thuyết trong một
vài trường hợp, nhưng họ cũng có một trình độ ăn nói nhất định thì mới có thể
đạt được một vị trí đáng kể.
Không
ai gọi Harry Truman là một nhà hùng biện vĩ đại cả. Nhưng nhiều người gọi ông ấy
là một tổng thống vĩ đại. Bởi một lý do là Truman rất giỏi nói về chính trị. Ông
ấy là một nhà thương thuyết giỏi với tính cương quyết trong từng lời nói. Thay
vì nói bằng những từ ngữ hoa mỹ bay bổng, ông thích diễn đạt bằng ngôn ngữ rõ
ràng và dễ hiểu. Chưa có ai từng kết luận về trách nhiệm của một tổng thống hay
hơn mấy từ này của Truman: “Đồng đôla dừng lại tại đây” (*), ông quả thật là một
người ăn nói tuyệt vời.
Martin
Luther King Jr. là một diễn giả có kiến thức sâu rộng, luôn thu hút toàn bộ sự
chú ý của khán giả như thể ông có phép thuật. Chỉ cần một cái micro nhỏ bé, ông
có thể khuấy động cả một hội trường.
Tôi
sẽ nói nhiều hơn về việc nói trước công chúng ở một chương sau. Khi nghĩ về tất
cả những người ăn nói tài ba mà tôi từng có dịp được trò chuyện, tôi có thể rút
ra kết luận về các bí quyết chung của họ như sau:
NHỮNG
BÍ QUYẾT CHUNG NHẤT
•
Họ luôn nhìn mọi việc với một quan điểm mới, một khía cạnh
mới.
•
Phạm vi tầm nhìn của họ rất rộng. Họ nghĩ tới gì, nói tới gì, đề cập ai, đều là
những kinh nghiệm đa dạng được rút ra từ đời sống thường nhật.
• Họ
rất tò mò, luôn hỏi tại sao, luôn muốn biết nhiều hơn những gì bạn
kể.
•
Họ rất nhiệt tình, bày tỏ cảm xúc nồng nhiệt về những gì mà bạn đang trò chuyện
với họ.
• Họ
không nói nhiều về bản thân.
•
Họ biết cảm thông và chia sẻ, đặt mình trong hoàn cảnh của bạn để hiểu hơn những
gì bạn nói.
• Họ
có cả một khối óc khôi hài, không ngại nói biếm về chính mình. Những diễn giả
nói giỏi nhất thường là những người thích châm biếm về mình nhất.
• Họ
có một phong cách trò chuyện riêng.
NHÌN
NHẬN SỰ VIỆC TỪ QUAN ĐIỂM MỚI
Bí
quyết đầu tiên này rất thường thấy ở những người thành công trong việc ăn nói.
Cố ca sĩ Frank Sinatra là một ví dụ. Frank là người luôn quan tâm tới mọi thứ và
nếu may mắn được nói chuyện với anh về lĩnh vực âm nhạc thì bạn sẽ bị cuốn hút
ngay lập tức. Không phải bởi Frank sẽ kể cho bạn nghe anh là một ngôi sao ca
nhạc lừng lẫy như thế nào (sinh thời anh chưa bao giờ làm thế!), mà là nhờ vào
kiến thức sâu sắc của anh về lĩnh vực âm nhạc. Hơn thế nữa, Frank luôn có những
nhận xét mới lạ, những suy nghĩ mà không phải ai cũng có.
Vào
một buổi tối nọ, tôi ngồi kế bên Frank trong một bữa tiệc tại California. Anh
được đề nghị hát một trong những ca khúc cổ điển của Irving Berlin, bản
“Remember?”. Đây là một ca khúc nổi tiếng vào thời niên thiếu của tôi. Những
người đồng trang lứa tôi lẫn người đứng tuổi đều biết và thích bài này. Một bản
tình ca êm đềm, một giai điệu lãng mạn dành cho những trái tim nhạy
cảm.
Nhưng
Frank đã làm tôi rất đỗi ngạc nhiên khi anh nói: “Tôi đã thường hát ca khúc này
nhiều lần rồi. Lần nào tôi cũng hát theo phong cách ballad trữ tình. Nhưng đêm
nay tôi sẽ trình bày theo một phong cách khác. Các bạn có biết vì sao không? Vì
bài hát này hơi thảm thiết…?
Trong
thoáng giây, tôi lẩm nhẩm lời bài hát:
Remember
the night? The night you said, “I love you”. Remember? Remember you vowed. By
all the stars above you. Remember? (Em có nhớ cái đêm hôm ấy? Đêm mà em nói “Em
yêu anh”. Em ơi có nhớ? Hãy nhớ lời thề hẹn của em. Lời thề hẹn có các vì sao
chứng giám. Em có nhớ?).
Frank
bảo: “Chàng trai trong bài đang giận đấy. Vì thế lần này tôi muốn hát với một
cảm xúc mạnh mẽ hơn”. Và Frank đã làm như vậy thật. điều này cho thấy rằng anh
ấy không chỉ hát hay mà còn hiểu sâu sắc nội dung bài hát.
Sinatra
đã đưa ra một cái nhìn mới về một nội dung cũ. Quả thật tôi rất thích được trò
chuyện với những con người như vậy. Anh ấy đã thổi một làn gió mới vào bữa tiệc.
Kể từ đó mỗi lần nghe lại ca khúc “Remember?”, tôi đều thử khám phá ra những cảm
xúc khác lạ, một nét hay mới nào đó. Tôi đã học hỏi điều này từ
Sinatra.
MỞ
RỘNG TẦM NHÌN CỦA BẠN
Thị
trưởng thành phố New York Mario Cuomo là một người giao tế giỏi. Con trai của
ông, Andrew Cuomo, hoạt động thành công trong làng giải
trí.
Andrew
lúc 30 tuổi là thư ký làm việc dưới trào chính phủ Clinton về lĩnh vực phát
triển nhà ở thành phố. Ngoài ra anh còn hoạt động xã hội tích cực. Bản tính linh
hoạt, hiểu biết toàn diện, Andrew là một con người rất thú vị. Một hôm, qua điện
thoại tôi nói với ngài thị trưởng rằng tôi rất thích nói chuyện với Andrew qua
vài lần tiếp xúc với anh ở Washington. Tôi đánh giá anh ấy là một con người khá
hoàn hảo. Cuomo cha đã nói cho tôi biết lý do vì sao.
Andrew
có hai ông bà nội và hai ông bà ngoại, anh rất thương kính ông bà và luôn gần
gũi trò chuyện với họ từ thuở nhỏ. Lúc nào cậu ta cũng hỏi chuyện này chuyện nọ
rồi lắng tai nghe những kinh nghiệm quý báu. Ông bà Andrew trước đây sống ở Ý,
sinh ra từ đầu thế kỷ 20 – thời mà phương tiện đi lại còn là những cỗ xe ngựa.
Lúc ấy chưa có điện, chưa có radio hay truyền hình mà chỉ có những cơn dịch bệnh
hoành hành không thuốc chữa. Thời ấy tin tức truyền đi bằng miệng, người ta chỉ
được học vài cấp lớp thấp ở trường… Và thế là từ ông bà của mình, Andrew đã có
một kho tàng kiến thức. Anh biết nhìn nhận xã hội góc cạnh hơn, sâu rộng hơn.
Vấn đề ở đây chính là việc Andrew đã biết lắng nghe và học hỏi nhiều điều. Tính
tò mò muốn biết về mọi thứ kết hợp với thói quen lắng nghe đã dần tạo nên một
Andrew có sức cuốn hút người khác.
Khi
thị trưởng Cuomo nhấn mạnh điều này, ông đã làm cho tôi phải suy nghĩ. Có một
thành ngữ nói rằng “Đi một ngày đàng học một sàng khôn”. Nhưng nếu có tính háo
hức tìm tòi và biết lắng nghe người khác, bạn sẽ học hỏi được nhiều điều ở ngay
nơi bạn sống. Tất cả chúng ta đều có ông bà, cha mẹ. Nếu ít có dịp trò chuyện
với họ thì hãy tìm đến những người lớn tuổi khác. Ở lứa tuổi 80, hay 90, thậm
chí 100, người ta có cả một kho tàng kinh nghiệm. Thấm thía những kinh nghiệm,
vốn sống của họ, ta sẽ thấy yêu quý chính cuộc sống của mình.
Sau
khi cha tôi mất, mẹ tôi phải bươn chải ngoài xã hội lo việc cơm áo gạo tiền nuôi
chúng tôi. Bà bận rộn suốt ngày ở xưởng làm nên phải thuê một người bảo mẫu lớn
tuổi chăm sóc cho anh em tôi và dọn dẹp căn hộ nhỏ ở phố Bensonhurst (Brooklyn).
Bà cụ đã 80 tuổi, cha bà từng chiến đấu trong cuộc nội chiến Nam-Bắc. Khi còn
trẻ bà từng gặp mặt tổng thống Abraham Lincoln. Và tôi rất thích trò chuyện với
bà. Nhờ vậy mà thời thơ ấu ở Brooklyn của tôi như là một khung cửa sổ nhỏ giúp
tôi nhìn thấy một phần lịch sử nước Mỹ. Cũng như vậy, bạn hoàn toàn có thể tiếp
nhận được những kiến thức quý báu từ những năm tháng ở cạnh người lớn trong gia
đình. Hãy chia sẻ với họ những suy tư của bạn về mọi thứ và đón nhận lấy những
lời khuyên của họ. Người từng trải hơn bạn chắc chắn sẽ có những suy nghĩ chín
chắn hơn và sẵn lòng giúp bạn mở rộng tầm nhìn.
Những
người có tài ăn nói nhất là những người luôn háo hức muốn tìm hiểu về mọi việc.
Đó là lý do tại sao họ rất chăm chú lắng nghe bạn nói. Và tại sao họ có một vốn
tri thức lớn.
SỰ
HÀO HỨNG, NHIỆT TÌNH
Tôi
nghĩ một trong những lý do giúp tôi thành công khi nói chuyện trên sóng phát
thanh, hay qua màn ảnh truyền hình là việc khán thính giả cảm nhận được nỗi say
mê nghề nghiệp của tôi. Bạn không thể giả tạo được điều này và nếu cố gắng giả
tạo, bạn sẽ thất bại hoàn toàn. Vì thế nếu bạn thật sự yêu thích công việc của
mình và chia sẻ sự nhiệt tâm đó với những người mà bạn giao tiếp, thì cơ hội
thành công của bạn sẽ lớn hơn. Tôi đã từng thấy điều này ở những người có nghề
nghiệp rất khác biệt nhau. Chẳng hạn như cựu tổng thống Bill Clinton và Tommy
Lasorda.
Lasorda
là ông bầu của đội bóng Los Angeles Dodgers, là khách mời trong chương trình
radio của tôi ngay sau buổi tối mà đội bóng của ông bị thua thảm hại trước đội
Houston (Trận quyết định của giải nhà nghề mùa bóng năm 1981). Khi thấy dáng vẻ
của ông, bạn không thể nghĩ đây là ông bầu của một đội bóng vừa thảm bại. Tôi
hỏi làm thế nào mà ông giữ được vẻ tươi tắn như thế, Lasorda bình thản nói rằng:
“Ngày tuyệt vời nhất trong đời tôi là ngày đội Dodgers chiến thắng, và cái ngày
tuyệt vời thứ hai trong đời tôi là khi đội bóng nhận được những kinh nghiệm quý
báu từ một trận đại bại!”
Tổng
thống Clinton, người mà tôi được dịp phỏng vấn trong buổi lễ kỷ niệm năm đầu
tiên của nhiệm kỳ làm tổng thống ở Nhà Trắng, đã nói ý tương tự của nhiệm kỳ làm
tổng thống một quốc gia. Cả Lasorda lẫn Clinton đều là những người có tài ăn nói
tuyệt vời. Những người mà tôi luôn thích được trò chuyện. Bởi họ đều có một điểm
chung là sự nhiệt tình, hào hứng hết mình trong công việc lẫn khi trò chuyện. Họ
sẵn sàng chia sẻ sự nhiệt tình đó khi tiếp xúc với bất cứ ai. Điều này đã làm
cho họ không những hoàn toàn thành công trong giao tế mà còn thành công trong
nghề nghiệp.
Có
thể bạn không bao giờ muốn rơi vào tình trạng thất bại giống như hoàn cảnh của
Tommy Lasorda. Tôi hy vọng tất cả chúng ta đều không gặp tình trạng đó. Nhưng
cuộc sống không phải bao giờ cũng mỉm cười. Không phải bao giờ chúng ta cũng may
mắn. Khi gặp phải chuyện gì không như ý, hãy cố quên nó đi và nghĩ đến những
việc khác có thể đem tới niềm vui cho bạn. Những người thân quý mến bạn, những
sở thích của bạn, một điều từ thiện bạn đang làm… Thậm chí đơn giản như là một
quyển sách hay mà bạn vừa đọc, một bộ phim thú vị bạn mới xem xong… Hãy tìm lại
niềm vui và sự nhiệt tình để khi trò chuyện với một ai đó, bao giờ người ta cũng
thấy nụ cười trên gương mặt bạn.
Nếu
bạn tìm thấy một vấn đề cuốn hút bạn, hãy cố gắng làm sao cho người đang nghe
bạn cũng bị lôi cuốn theo. Như vậy, có nghĩa là bạn đã thành công.
ĐỪNG
CHỈ NÓI VỀ BẢN THÂN MÌNH
Trong
một cuộc trò chuyện hẳn bạn sẽ nói một điều gì đó về bản thân của mình. Nhưng
đừng bao giờ lúc nào cũng chỉ nói về mình. Hãy quay sang người đối diện và tìm
hiểu về họ: “Còn bạn thì sao, Mary? Bạn làm việc ở đâu?”.
SỰ
CẢM THÔNG, CHIA SẺ
Hãy
điểm lại mà xem, những người mà chúng ta thích trò chuyện nhất thường là những
người cảm thông với chúng ta nhiều nhất. Họ hiểu được cảm xúc của ta như thế
nào, quan tâm đến suy nghĩ của ta. Khi
nói cho ai đó biết rằng bạn vừa mới nhận được một công việc mới, chắc chắn bạn
muốn họ sẽ thốt lên rằng: “Wow, thật là tuyệt đấy!”, chứ không chỉ là: “Ồ, thế
à?” hay “Vậy hả?”.
Ophrah
Winfrey, nữ phát ngôn viên truyền hình quen thuộc của đông đảo người Mỹ, đã luôn
thể hiện sự chia sẻ sâu sắc của mình với tâm tư tình cảm các vị khách mời trong
chương trình của cô. Bạn thấy Oprah luôn sẵn sàng chia sẻ với những gì người đối
diện nói. Đây là sợi dây kết nối giữa cô và mọi người. Bí quyết đơn giản này đã
giúp Ophrah trở thành một phát ngôn viên thành công mà chúng ta mến mộ.
Tất
cả những phát ngôn viên thành công đều có đức tính này. Họ được gọi là người hay
động lòng trắc ẩn (the commiserators). Nếu tâm sự với họ rằng bạn có một khối u
ở não, hoặc chỉ là tính nhát gan yếu bóng vía, họ sẽ cảm thông ngay với bạn và
có thể sẵn sàng giúp đỡ bạn một điều gì đó. Sonya Friedman, ông chủ chương trình
“Sonya Live” của CNN phát vào mỗi kỳ nghỉ cuối tuần là một ví dụ điển hình. Còn
Dick Cavett lại là một phát ngôn viên giỏi khác. Một người rất nhạy bén và luôn
quan tâm sâu sắc đến những câu chuyện kể, những suy nghĩ cảm xúc của các vị
khách mời. Cavett biết rằng điều này làm cho chương trình “có hồn”, chứ không
cần phải tìm kiếm những ý tưởng xa xôi đâu khác.
HÃY
THỂ HIỆN TÍNH HÀI HƯỚC CỦA BẠN
Tính
hài hước luôn được hoan nghênh trong các cuộc trò chuyện. Đôi lúc sự hài hước
lại cực kỳ cần thiết nữa. Khi tôi đọc một bài diễn văn, một trong những nguyên
tắc cốt yếu của tôi là: “Không bao giờ nói quá dài và quá nghiêm nghị”.
Nhưng
cũng như mọi việc khác trong cuộc sống, sự hài hước không thể có tác dụng tốt
khi bị khiên cưỡng, gượng gạo. Những diễn viên hài giỏi nhất đều nằm lòng điều
này và họ không cố gắng chọc cười khán giả một cách giả tạo. Tôi có thể đưa ra
cho các bạn một ví dụ. Bob Hope. Bob chẳng bao giờ cố gây cười một cách không tự
nhiên. Anh ấy là một người không bao giờ biết nghiêm khắc và chán nản, luôn là
một cây kể chuyện tiếu lâm ở các buổi tiệc, một diễn viên hài trên sân khấu,
trên truyền hình, ở các chương trình tạp kỹ. Ngoài ra anh còn là một nhà doanh
nghiệp thành công. Anh luôn quan tâm đến thời sự, luôn đi đầu trong những phong
trào từ thiện. Nhờ vậy mà phong cách hài hước của Bob rất đa dạng và phong phú.
Al
Pacino cũng là một nhân vật có óc khôi hài hết sức tự nhiên. Trên sân khấu, anh
là một trong những diễn viên kịch hàng đầu ở Mỹ, còn ngoài đời lại là một chàng
trai vui nhộn. Một người New York có cái nhún vai bình tĩnh trước nhiều mối nguy
hiểm trong cuộc sống.
Tháng
giêng năm 1994, một tối nọ nơi hành lang khách sạn Beverly Wilshire (Los
Angeles), Al Pacino, Walter Cronkite, vua bóng đá Pele, tôi và một số người khác
đang nói chuyện với nhau, chỉ một vài giờ sau một cơn động đất. Tất cả chúng tôi
đều bị sốc, vài người thổ lộ nỗi bàng hoàng. Chỉ riêng Pacino là nhún vai: “Tôi
là một người New York, tôi tưởng đó là một quả bom ấy chứ!”. Chắc chắn Pacino
không cố tình muốn gây cười, anh ta chỉ tự nhiên thốt ra cây ấy theo quán tính.
Có điều, tất cả chúng tôi đều phải bật cười. Câu nói của Pacino đã phá tan bầu
không khí căng thẳng.
Một
nhân vật nữa có phong cách hài rất khác thường. Đó là George Burns. Ông hầu như
không biết nói gì ngoài những câu khôi hài, và sự hài hước ấy đến tự nhiên như
chính cuộc sống của George. Trong một bữa tiệc, mọi người đang bàn luận về đề
tài sức khỏe và ai cũng có những nỗi ưu tư riêng. Một người hỏi George: “Ông
nghĩ gì về những bác sĩ ngày nay?”. George trả lời: “Mỗi ngày tôi hút 10 điếu
xì-gà, uống hai ly rượu mỗi trưa và thêm hai ly nữa vào buổi tối. Tôi thích gặp
gỡ những phụ nữ trẻ trung. Tôi đã gần 100 tuổi và người ta hỏi tôi rằng bác sĩ
của tôi nói gì về chuyện này?” – George ngừng nói, nhìn một lượt quanh bàn, rồi
tỉnh bơ nói tiếp – “Ông bác sĩ của tôi đã mất cách đây mười năm!”
George
Burns quả đúng là George Burns! Chỉ đơn thuần kể lại nếp sống đều đặn của ông
thôi nhưng cũng làm người ta phải ôm bụng cười. Đáng nói là những điều ấy tất cả
chúng tôi đều biết, thế mà qua cách nói của George chẳng ai thấy nhàm chán. Có
thể là nhờ giọng điệu nghe đã buồn cười lẫn cách nói “tỉnh như không” của
George.
Don
Rickles là một chàng trai khoái chọc cười trên sân khấu cũng như ở các bàn tiệc.
Những thói xấu, những điều không tốt trong cuộc sống qua óc hài hước của Rickles
đều tạo nên những trận cười nghiêng ngả. Tại sao anh ấy có thể làm cho mọi người
cười mà không phải là tôi hay là bạn? Vì Rickles đã biến sự khôi hài thành bản
năng thấm sâu vào máu thịt. Anh không giả tạo, không hài hước một cách khiên
cưỡng. Chúng ta cần ghi nhớ điều này.
Thêm
vào đó, hãy chọn đúng lúc để gây cười. Đừng bao giờ ngắt lời người khác chỉ vì
nóng lòng muốn kể một câu chuyện vui nào đó của bạn.
PHONG
CÁCH RIÊNG
Bất
cứ diễn giả thành công nào cũng có một phong cách nói riêng của họ. Chúng ta hãy
tham khảo và đánh giá bốn phong cách riêng của bốn luật sư thành công nhất nước
Mỹ vào nữa cuối thế kỷ 20.
Edward
Bennett Williams có phong cách nói mềm mỏng, nhỏ nhẹ và từ tốn. Những lời lẽ này
tuy mềm mỏng nhưng sâu sắc và có sức thuyết phục mạnh trong tòa án. Chúng tuần
tự đi vào đầu bạn rồi chinh phục bạn tự lúc nào không biết. Phương pháp này giúp
cho Edward thành công lớn.
Cho
dù đang đứng trước bồi thẩm đoàn hay ngồi ăn trưa với một vị khách, Percy
Foreman, một luật sư tên tuổi khác, mỗi lần mở miệng là tạo ra một bài diễn văn
nhỏ đầy thuyết phục. Ông chọn cách nói “đánh” vào trái tim, thu hút mọi người
với văn nói trôi chảy, rõ ràng và hấp dẫn từ đầu đến cuối. Percy làm điều này dễ
dàng vì đây chính là phong cách của ông.
Williams
Kunstler lại là một luật sư có giọng điệu hùng hồn mạnh mẽ, quyết liệt và khẳng
khái. Một con người dễ nổi giận. Mỗi khi Williams có mặt là phòng xử án sôi động
và nóng hẳn lên. Phong cách này hẳn là đối lập với Edward và Percy nhưng vẫn
giúp Williams gặt hái thành công như hai đồng nghiệp.
Cách
nói của Louis Nizer là cách xây dựng những sự kiện thành một chuỗi, và tạo những
tình huống kịch tính có thể xảy ra. Nếu như Edward và Percy thu hút bằng phong
cách khá tình cảm, Kunstler thu hút bởi sự mãnh liệt thì Nizer lại thuyết phục
bạn ở sự chính xác và logic.
Có
thể bạn không phải là các luật sư trong phòng xử án, nhưng bạn hoàn toàn có thể
học hỏi ít nhiều ở họ. Điều quan trọng là phải tìm tòi và phát huy một phong
cách nói cho riêng mình. Nếu không, người ta sẽ không có ấn tượng gì sau khi trò
chuyện với bạn và sự hiện diện của bạn hoàn toàn mờ nhạt.
Rất
nhiều người hỏi tôi rằng: “Thế phong cách riêng của Larry King là gì?”. Chà,
việc mô tả phong cách của mình thì khó hơn nhiều so với mô tả phong cách người
khác. Tôi nghĩ phong cách nói của tôi có nét tương đồng với phong cách của
Cavett. Một phong cách pha trộn và xoay theo tất cả những cung bậc tình cảm. Lúc
mãnh liệt, lúc mềm mỏng, khi từ tốn, khi lại cương quyết… Tôi tùy cơ ứng biến
trước những tình huống khác nhau và những cảm xúc khác nhau của mình. Nếu có dịp
xem tôi nói trên đài CNN, bạn hãy nhận xét giúp tôi về phong cách của Larry King
nhé.
ĐIỀU
SAU CÙNG: SỰ IM LẶNG ĐÚNG CHỖ
Tôi
vẫn nhớ một cao trào trong vở hài kịch cổ điển “The Honeymooners”. Vở này có anh
bạn Jackie Gleason của tôi (vai Ralph) diễn chung với Audrey Meadows (vai
Alice). Khi nhân vật Alice không biết vô tình hay cố ý bàn ra tán vào về những
dự tính của Ralph, Ralph đã nhìn thẳng và trỏ ngón tay vào giữa mặt Alice:
“Alice, cô thật là một người ba hoa lắm điều!”
Dù
bạn có tài nói năng tuyệt vời đến như thế đi chăng nữa, có những lúc tốt hơn hết
là bạn nên im lặng. Trong bất cứ cuộc trò chuyện nào cũng cần phải biết kiềm nén
chính mình. Đừng nên nói những gì quá khích, hãy để giác quan thường xuyên mách
bảo bạn rằng: im lặng có tốt hơn không. Vì đôi khi sự im lặng còn đáng giá hơn
hàng ngàn câu nói. Và có những lúc chỉ cần im lặng người ta cũng hiểu ý của
bạn rồi.
CHƯƠNG
V: NÓI CHÍNH XÁC VÀ NGHIÊM TÚC
•
Những từ ngữ không nên dùng trong giao tiếp
•
Làm thế nào để thay đổi những thói quen xấu
•
Sự chính xác và nghiêm túc
Đây
không phải là một cuốn sách nhằm bổ sung vốn từ của bạn hay giúp bạn nói theo
ngôn ngữ tiếng Anh của Larry King. Nhưng bạn cần chú ý nhiều đến cách dùng từ và
lựa chọn lời nói vì chúng tác động rất lớn đến việc giao tiếp của bạn.
NHỮNG
TỪ NGỮ “THỜI THƯỢNG”
Nhà
văn Mark Twain từng viết rằng: “Sự khác nhau giữa từ gần đúng và từ đúng thật sự
là một khoảng cách lớn. Giống như ánh sáng một con đom đóm khác với một tia chớp
vậy”. Bạn nên nhớ rằng từ đúng thật chất là một từ đơn giản. Và từ đơn giản thì
bao giờ cũng dễ hiểu.
Với
tốc độ phát triển thông tin bùng nổ như ngày nay, những từ mới lan truyền rất
nhanh trong cộng đồng. Nhưng nên cẩn thận, nhiều từ mới nghe có vẻ “thời thượng”
lại chẳng có tác dụng thiện cảm nào khi bạn giao tiếp.
Ví
dụ theo ý kiến chủ quan của tôi, các bạn nên nói cụ thể “văn phòng”, “nhà cửa”,
“đường ống điện-nước”, “xa lộ cao tốc”… hơn là chỉ thích luôn dùng từ “cơ sở hạ
tầng”, “vĩ mô”, “vi mô”.
Một
ông chủ đài truyền thanh đã khuyến khích các nhân viên của mình nên dùng những
từ đơn giản và phổ biến: “Don’t utilize utilize. Use use” (“Đừng sử dụng từ sử
dụng. Hãy dùng từ dùng!!”). Rõ ràng là từ “utilize” ít phổ biến hơn từ
“use”.
Nhiều
người thích dùng các thuật ngữ nghe có vẻ “thời thượng” chứ không muốn dùng
những từ quen thuộc bình thường. Có người còn dùng những tiếng lóng và cho rằng
“vậy mới thời thượng, mới oai”. Sẽ đáng tiếc nếu bạn quen lối nói mang tiếng là
“thời thượng” mà vứt đi lối nói đơn giản, quen thuộc với mọi người. Bạn sẽ tiến
xa hơn nếu để người ta hiểu bạn nhiều hơn. Và tốt nhất là hãy tránh những cách
nói “lóng” có vẻ hứng thú với bạn nhưng lại không phổ biến với mọi người. Mục
đích quan trọng nhất trong giao tiếp là người khác phải hiểu được bạn. Tức là
trước hết họ phải hiểu ngôn ngữ của bạn.
LỐI
NÓI KHOA TRƯƠNG
Thêm
vào việc nên tránh những từ ngữ “thời thượng”, bạn cũng nên đừng ham dùng lối
nói “trên trời dưới đất” nghe có vẻ hấp dẫn nhưng kỳ thực lại chẳng giúp người
khác thích thú gì. Bởi những câu nói mà văn phong ngữ pháp quá khác xa khuôn mẫu
thông thường sẽ làm tối nghĩa ý của bạn. Để rồi bạn phải giải thích dài dòng cho
người ta hiểu. Hoặc người ta sẽ nhăn trán nhíu mày mãi trong cuộc nói chuyện.
Hãy
cẩn trọng nếu muốn dùng một cách nói tân thời mới mẻ nào đấy. đừng gây cho người
đối diện cảm giác khó chịu. Những điều ấy bạn hoàn toàn có thể không mắc phải
khi chỉ nói theo lối thông thường, bình dị.
NHỮNG
TỪ KHÔNG CẦN THIẾT
Thỉnh
thoảng trong cuộc trò chuyện có những từ ngữ nào đó chẳng nằm trong mục đích
phát ngôn của chúng ta nhưng lại gây tác hại không nhỏ là làm lộn xộn những gì
chúng ta muốn đề cập, khiến người khác phải nghe những cái không đáng nghe. Vậy
tại sao chúng ta lại để phát ra những từ này? Chúng giống như cây nạng mà bạn
phải dựa vào vì sợ mình đi khập khiễng.
Nhiều
người nói tiếng Anh có thói quen dùng hoài hai từ “you know” (bạn biết không).
Một trong những người bạn của tôi ở thủ đô Washington bao giờ cũng mở đầu câu
nói bằng “Bạn biết không…”. Biết thói quen này, một người bạn khác đã có thử đếm
số lần nói “Bạn biết không” của anh ta trong suốt cuộc gặp gỡ kéo dài 20 phút.
Kết quả thống kê: có 91 lần từ “Bạn biết không” được phát ra! Có nghĩa trong một
phút anh bạn ở Washington nói “you know” đến bốn lần rưỡi. Tôi thật sự không
biết cái nào đáng nhớ hơn 91 từ “you know” hay nội dung cuộc gặp gỡ. Mẫu chuyện
nghe có vẻ buồn cười, nhưng nếu nhìn nhận một cách nghiêm túc thì vấn đề quả
đáng lo ngại. Anh bạn “you know” liệu có giao tiếp hiệu quả không nếu cứ để thói
quen “bạn biết không” lấn áp? Một thói quen nhỏ nhưng đem lại một tác hại có thể
không nhỏ chút nào. Chưa kể đến việc người nghe cảm thấy vô cùng nhàm chán. Bây
giờ thì các bạn có thích dùng từ “bạn biết không” để mở đầu tất cả các câu nói
của mình không?
Tương
tự, hãy cẩn thận với các từ quen dùng mở đầu câu như: “cơ bản là” (basically),
“nói chung là” (generally), “dù sao” (anyway), “hy vọng là” (hopefully)… Một hôm
nào đó đang xem bản tin buổi tối trên truyền hình, bạn thử chú ý xem mình có
nghe người phát ngôn viên liên tục nói những từ này hay không. Nếu bạn thấy họ
cứ mỗi câu mở miệng lại là một từ dạng trên, thì hãy báo tin ngay cho sách “Kỷ
lục Guinness!”
Thật
ra, tôi đồng ý là những từ ngữ trên thỉnh thoảng chúng ta cũng cần dùng để nhấn
mạnh câu nói. Nhưng sẽ không hay nếu lạm dụng nó, ví dụ khi bạn quen miệng nói
“Hy vọng là tôi sẽ tổ chức buổi tiệc vào tối mai”, mặc dù mục đích của bạn chỉ
muốn thông báo là bữa tiệc tổ chức vào tối mai. Vậy thì từ “hy vọng là” có cần
thiết hay không? Hơn nữa, người ta sẽ hiểu câu nói của bạn theo một ý khác.
Dù
bạn đang nói bất cứ điều gì, hãy cố gắng bỏ thói quen dùng những từ không cần
thiết trong câu nói của bạn. Khi những từ này “rón rén” lẻn vào cuộc trò chuyện
thì nó có thể gây tác hại. Hãy làm chủ những gì bạn thật sự muốn diễn đạt.
DÙNG
TỪ CHÍNH XÁC
Vấn
đề này không đơn giản bởi cách dùng từ ngày nay quả thật là muôn hình muôn vẻ.
Bản thân tôi cũng ngại khi nói đến vấn đề này. Thế nhưng thích hay không thích
thì chúng ta cũng thử nghiên cứu và đánh giá nó xem sao.
Việc
dùng từ chính xác phần nào thể hiện trình độ hay quan điểm của người nói đối với
xã hội nói chung. Xã hội ngày càng thay đổi, có những giá trị hay đánh giá đã
lỗi thời. Tôi lấy ví dụ cụ thể là ngày nay phụ nữ ngày càng có vai trò cao hơn
trong xã hội. Vậy bạn dùng từ “phái yếu” để chỉ họ thì liệu có chính xác nữa
không? Ngày trước những từ ngữ miệt thị thường dành cho người da đen. Ngày nay
người da màu đứng đầu ở rất nhiều lĩnh vực, đặc biệt trong thể thao. Quyền bình
đẳng không phân biệt chủng tộc cũng ngày càng mang giá trị rộng lớn. Ngày trước
gọi “dân nô lệ da đen”, ngày nay phải dùng là “người Mỹ gốc Phi” (African
American). Ngày trước nói “dân phương Đông da vàng”, ngày nay phải là “người
châu Á” (Asian). Trước gọi “dân gốc Tây Ban Nha” nay đổi thành “người Mỹ Latinh”
(Latino). Bất cứ dân tộc nào cũng muốn được gọi tên đúng nguồn cội của họ một
cách trân trọng. Tờ Washington Post từng đưa ra một danh sách cho thấy sự thay
đổi về tên gọi các dân tộc di cư đến đất Mỹ theo thời gian, như một cách thừa
nhận sự tiến bộ. Ví dụ cụm từ “người Mỹ gốc Phi” năm 1987 xuất hiện trên tờ báo
này 42 lần, đến năm 1993 đã xuất hiện 1422 lần.
Tất
cả những điều trên cho thấy rằng chúng ta đã đi qua một chặng đường dài đấu
tranh tư tưởng. Những từ ngữ đã thay đổi mang giá trị thể hiện sự tôn trọng hơn
đối với nhiều dân tộc. Nếu không cẩn thận khi dùng chính xác từ thì bạn sẽ gặp
bất lợi lớn.
Có
khoảng cách nào không, giữa lòng tin và sự đa nghi? Có lý do nào chính đang hay
công bằng không khi chúng ta còn chần chừ chưa chịu đổi từ “phái yếu” sang “quý
cô”? Dĩ nhiên không phải mọi phụ nữ nào cũng gọi là quý cô quý bà được. Nhưng sự
thật là từ này đã được thừa nhận. Và dùng hay không dùng là quyền của bạn. Vấn
đề này nữ biên tập viên một tạp chí nhỏ đã đặt ra với một biên tập viên nam đồng
nghiệp.
Có
thể bạn hơi liều khi khen một nữ đồng nghiệp trong cơ quan rằng: “Cô trông thật
tuyệt vời khi mặc chiếc áo này!” hay “Chiếc váy này làm cho cô thật lộng lẫy!”.
Giờ đây người ta có lời khuyến cáo rằng nên thận trọng với lời khen của bạn. Đơn
giản chỉ nên nói: “Chiếc váy này đẹp đấy!” là tốt nhất.
Nói
như thế thì có vẻ ôn tồn và “giữ kẽ” quá phải không? Nhưng nó an toàn bạn ạ.
Ngày nay đó chính là điều quan trọng nhất: An toàn. Trong bộ phim “Quân vương và
thiếp” (The King and I) có câu “Cái gì có là có. Cái gì không là không. Nhưng
giờ đây tất cả đều lộn xộn”. Lời lẽ của vị vua trong phim thì thật buồn cười,
nhưng không hẳn là vô lý. Chuyện gì đã xảy ra? Có những cái ngày xưa cấm kỵ thì
ngày nay có thể chấp nhận. Có những điều ngày xưa thì được nhưng ngày nay lại
không. Và biển ngôn từ ngày nay hỗn loạn lắm. Vậy nên, việc dùng từ thiếu chính
xác có thể dẫn tới điều không hay cho bạn.
LOẠI
BỎ NHỮNG THÓI QUEN KHÔNG TỐT KHI ĐỌC DIỄN VĂN
Bạn
luyện tập loại bỏ những thói quen không tốt như thế nào? Hãy nhớ ba phương pháp
sau:
Đầu
tiên, rất đơn giản, hãy chú ý những từ ngữ phát ra từ cửa miệng. Lúc bạn đang
nói cũng phải biết lắng nghe chính bạn nữa. Bạn phải nhận biết rõ ràng rằng lúc
nào thì cần dừng lại, khi nào thì nên tiếp tục. Thậm chí bạn đã ngập ngừng “à,
thì, ờ…” bao nhiêu lần rồi. Đó chính là những con sâu làm rầu… bài diễn văn của
bạn.
Hai
là, trước khi bắt đầu phải nghĩ mình sẽ nói gì. Tôi biết điều này không dễ dàng.
Thỉnh thoảng chúng ta lỡ nói đến nửa câu và chợt hoảng vì không biết phải kết
thúc câu đó như thế nào. Ý của tôi không phải là bạn phải làm một diễn văn hoàn
chỉnh trong đầu trước khi bước lên bục micro. Nhưng khi đang nói câu thứ nhất,
bạn có thể vạch ra trong đầu câu thứ hai. Nếu điều này có vẻ quá khó thì hãy cố
gắng tập luyện nhiều hơn. Rồi bạn sẽ thấy điều này hoàn toàn có thể làm được, và
chẳng mấy chốc là đến lúc có thể thành thạo. Bạn hoàn toàn có thể suy nghĩ hai
vấn đề cùng một lúc. Bộ não của chúng ta có năng suất rất tuyệt diệu nếu biết
cách khai thác sử dụng nó.
Thứ
ba là, hãy lập một “ban kiểm tra” xem bạn đã nói những gì và nhanh chóng sửa đổi
nếu như bạn lỡ nói một từ gì đó nhầm lẫn. “Ban kiểm tra” có nhiệm vụ báo kịp
thời với bạn rằng “Stop or Zap” – (Dừng hoặc Tiếp đi!). “Ban kiểm tra” là ai? Là
một hoặc vài người bạn của bạn đang ngồi chung với đám đông bên dưới. Cái liếc
mắt hay đưa tay ra dấu kín đáo của họ sẽ giúp bạn hiểu được mình đang ở tình thế
nào. Điều này có tác dụng đáng ngạc nhiên. Và nhất là, bạn không cô độc trong
quá trình nói mà còn có sự hậu thuẫn từ phía bạn bè. Tôi đảm bảo nếu cố công tập
luyện, bạn sẽ trang bị được cho mình một khả năng nói hoàn
hảo.
